Một tấm quang tráo nhàn nhạt bao phủ xuống, đem bốn tấm bia đá to lớn ở bên trong bao phủ vào trong đó. Một bầu không khí tĩnh mịch ở bên trong vầng quang tráo làm cho người ta có chút gì đó rất mệt mỏi.
Chỉ có điều lúc này hai người đang ở bên trong luồng quang tráo đó, một người đang nhập tâm tu luyện, còn một lão nhân mù thì đã sớm quen với cái bầu không khí này rồi, vì vậy mặc dù bầu không khí ở đây có vẻ áp lực, nhưng không hề làm cho hai người đó cảm thấy không thoải mái.
Trong tay vị lão nhân mù có một chiếc chổi đã cũ rách, đôi mắt xám trắng không có đồng tử nhắm hờ, thậm chí ngay cả việc hô hấp của ông ta cũng trở nên yếu ớt không thể nghe được, thoạt nhìn cùng với một ông lão sắp trút hơi thở cuối cùng không khác gì nhau.
Xuy xuy!
Sau khoảng thời gian nửa ngày tĩnh lặng như thế, ở cách đó không xa, Lâm Động đang xếp bằng ngồi trước tấm bia đá, cơ thể đột nhiên run rẩy lên một chút, mà trên mặt tấm bia màu đen đó không ngờ lại có chút ánh sáng yếu ớt phát ra.
Ngay trong khoảnh khắc tấm bia đá kia phát ra ánh sáng, lão nhân mù đang khẽ cúi đầu đột nhiên ngẩng dậy, thân thể khẽ động đậy. Không thấy ông ta có bất cứ động tác gì, không ngờ đã vô cùng quỷ dị xuất hiện ngay phía sau lưng Lâm Động, sau đó sắc mặt ông ta có chút ngưng trọng nhìn chằm chằm vào Lâm Động.
Lúc này, trên gương mặt trẻ trung của Lâm Động mơ hồ có một cỗ khí tức màu xám tro đang quấn quanh, hơn nữa luồng khí màu xám tro này không ngừng tập trung ở chỗ mi tâm trên trán Lâm Động, mà khi luồng khí này hội tụ lại, trên trán Lâm Động lại xuất hiện một cái khe nhỏ màu xám tro rất mảnh.
Cái khe màu xám tro kia co duỗi bất định, phảng phất như đang muốn kết nối với da thịt của Lâm Động vậy, nó bò nhúc nhích giống như một con côn trùng nhỏ.
- Nhìn thấy Hoang rồi sao?
Ánh mắt của lão nhân mù nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của Lâm Động, khuôn mặt già nua toát ra vẻ nghiêm trọng. Những ngón tay khô gầy cũng nhịn không được khẽ xoa vào nhau, tâm tình đã sớm phẳng lặng như một cái giếng cổ, tại thời khắc này cũng có một chút ba động nhỏ.
Dưới cái nhìn chăm chú của lão nhân mù, luồng khí xám tro trên mặt của Lâm Động càng ngày càng nồng đậm, mà lúc luồng khí trở lên đậm đặc nhất, khóe mắt của Lâm Động đột nhiên có hai tia máu chảy ra, giống như hai đường huyết lệ, nhìn thấy mà giật mình!
Răng rắc!
Lão nhân mù mặc dù bị mù hai mắt, nhưng lại vẫn như cũ có thể nhìn rõ những động tĩnh trên khuôn mặt của Lâm Động. Lúc này sắc mặt của ông ta biến đổi kịch liệt, cái chổi trong tay trực tiếp bị ông ta mạnh mẽ bóp vỡ thành bụi phấn.
Do là người đã từng luyện qua Hoang Vu Yêu Nhãn nên ông ta hiểu rất rõ, tu luyện môn vũ kỹ này có một sự mạo hiểm nhất định, loại năng lượng kỳ lạ này cực kỳ dễ dàng xâm nhập vào đôi mắt người tu luyện, mà một khi đôi mắt đã bị loại năng lượng này ăn mòn, thì hậu quả cũng giống như ông ta bây giờ.