Ở trên bình đài, do tiếng quát đột ngột đó mà không khí đột nhiên trở nên tĩnh lặng, không ít đệ tử Hoang Điện đưa mắt nhìn nhau, lập tức im lặng không nói gì, bọn họ biết rõ tính cách của Tưởng Hạo, cho dù không có chuyện Lâm Động ra tay đoạt tư cách Đan Hà Quán Đỉnh của Đồng Xuyên thì e rằng hắn cũng không dễ dàng để cho một đệ tử mới gia nhập Hoang Điện có thể trở thành đại để tử chân truyền được.
Ở ba phía còn lại, Bàng Thống, Phương Vân, Tống Đan tuy không lên tiếng ngăn cản như Tưởng Hạo, nhưng ánh mắt đều có chút nghi hoặc. Bọn họ năm xưa để trở thành đại đệ tử chân truyền không biết đã phải nỗ lực nhiều thế nào, nhưng hiện tại, Lâm Động chỉ là một đệ tử vừa mới gia nhập Hoang Điện đã có được tư cách đó!
Tuy trước đó Lâm Động đã lập nên một thành tích vô cùng kh*ng b*, nhưng hiển nhiên vẫn chưa đủ khiến bọn chúng chấp nhận.
Đám người Mạc Lăng nhíu mày, có chút lo lắng nhìn về phía Lâm Động. Bọn họ có quan hệ rất tốt với Lâm Động, đương nhiên là hy vọng địa vị của Lâm Động ở Hoang Điện được nâng lên, nhưng hiện tại Tưởng Hạo ra mặt ngăn cản, bọn họ cũng chẳng thể làm gì được, bởi dù thế nào đi chăng nữa, ở Hoang Điện, uy danh của Tưởng Hạo vẫn lớn hơn Lâm Động nhiều!
Nhưng dưới ánh mắt chăm chú quan sát của đám người Mạc Lăng, Lâm Động vẫn hơi cúi đầu, vẻ mặt không có chút tức giận, thái độ đó khiến đám người Mạc Lăng vô cùng khâm phục. Từ khi gặp gỡ đến nay, dường như con người trước mặt này luôn có thể bình tĩnh đối phó với mọi mối phiền phức, và cuối cùng vượt qua!
Ở trên không trung, Trần Chân và Ngộ Đạo nhìn Tưởng Hạo một cái, khẽ nhíu mày, nhưng không hề có chút ngạc nhiên, hiển nhiên đã sớm dự liệu về việc này.
- Tưởng Hạo, ngươi muốn nói gì sao?
Trần Chân chậm rãi nói.
- Trần Chân sư thúc, đại đệ tử chân truyền là tấm gương cho các đệ tử của một điện, không chỉ cần có thực lực hơn người mà còn có phải có tư lịch khiến người khác tín phục. Vị sư đệ này tuy thiên phú hơn người, nhưng hiện tại đưa lên thành đại đệ tử chân truyền e rằng có chút vội vã!
Tưởng Hạo ôm quyền, trầm giọng nói với Trần Chân.
Những đệ tử bình thường xưng hô với hai người Trần Chân và Ngộ Đạo đều xưng là Điện chủ, nhưng đám đại đệ tử chân truyền như Tưởng Hạo lại có thể gọi là sư thúc, từ đó cũng có thể thấy được thân phận của đại đệ tử chân truyền cao đến thế nào.
Trần Chân nhíu mày, nói:
- Tưởng Hạo, việc gì cũng có ngoại lệ, nếu cứ căn cứ theo quy định thông thường, e rằng Hoang Điện của chúng ta vĩnh viễn luôn xếp hàng cuối cùng trong bốn điện!