Đồng Xuyên bị đánh bại?
Trên bình đài, không khí nhất thời yên tĩnh, trong mắt không ít người còn lưu lại sự kinh ngạc nồng đậm, hiển nhiên là kết quả của lần luận bàn này đã nằm ngoài sự dự liệu của bọn họ.
Thực lực của Đồng Xuyên mặc dù không phải là thuộc hàng đỉnh cao trong những đệ tử của Hoang Điện, nhưng hắn cũng là người có tiếng tăm trong số các đệ tử chân truyền, vì thế khi các đệ tử Hoang Điện khác nhìn thấy kết quả này, trong lòng không tránh khỏi cảm thấy vô cùng kinh hãi.
- Chậc chậc, Quán quân của Bách Triều Đại Chiến, quả thực cũng có vài phần phân lượng a!
- Đúng vậy, Lâm Động này chỉ là vừa mới gia nhập Hoang Điện thôi, nếu như để hắn ở trong này tu luyện thêm một thời gian nữa, muốn đuổi kịp đám người Bàng Thống sư huynh chỉ sợ cũng không phải không có khả năng a!
- Xem ra Hoang Điện của chúng ta vừa mới có thêm một tên trâu bò rồi! Ha ha ha, vậy cũng tốt, như vậy ít nhất thanh thế của Hoang Điện chúng ta cũng sẽ tăng lên không ít, để trong mỗi lần so tài giữa các Điện, không bị ba Điện kia lên mặt chèn ép nữa!
- Hây da, cái này thì hơi khó, theo như ta biết, những đệ tử giỏi nhất của ba Điện kia đều đã có người bắt đầu tu luyện Tam Đại Kỳ Kinh rồi, còn Hoang Điện chúng ta thì…
- Chẳng có cách nào cả, ai bảo Đại Hoang Vu Kinh b**n th** đến như vậy chứ? Nhẫn nại một chút đi, chỉ cần đến lúc đó có một người lĩnh ngộ thành công được Đại Hoang Vu Kinh, Hoang Điện chúng ta tất nhiên có thể đạt được đệ nhất bảo tọa rồi!
- Cũng khó a!
Từng đợt thanh âm bàn tán khe khẽ xì xầm vang lên trên bình đài. Các đệ tử Hoang Điện lại một lần nữa nhìn về phía Lâm Động, trong mắt bọn họ giờ không có chút gì sự khinh thường, thay vào đó là những ánh mắt ngưng trọng. Tuy Lâm Động chỉ mới gia nhập vào Hoang Điện nhưng thực lực vừa mới thể hiện của hắn cũng đủ để có thể nhận được sự tôn trọng của bọn họ.
Lúc này, vẻ mặt Đồng Xuyên sau một hồi âm trầm bất định bất định, cuối cùng cũng phải chán nản hít mạnh một hơi. Tu vi nguyên lực của Lâm Động tuy mới chỉ ở mức Tứ Nguyên Niết Bàn, nhưng phối hợp với tinh thần lực mạnh mẽ đồng cấp bậc, thì cũng đủ để tranh đấu với một cường giả Lục Nguyên Niết Bàn.
Hơn nữa điều làm cho Đồng Xuyên cảm thấy tim đập nhanh chính là lực lượng thân thể phi thường cường hãn của Lâm Động. Một quyền lúc này, hắn biết rõ ràng, nếu như trong lòng Lâm Động có sát tâm thì cho dù hắn có Niết Bàn Kim Thân bảo vệ thì cũng không chỉ đơn giản chỉ hơi chật vật một chút như vậy:
- Lâm Động sư đệ, bội phục, với thực lực của ngươi, ngươi tiếp nhận Đan Hà Quán Đỉnh thì ta cũng không có lời nào để nói nữa!
Đồng Xuyên chắp quyền hướng về phía Lâm Động, nói.