Trên bầu trời, mấy chục thân ảnh bay ra từ đám mây đen, rồi nghênh ngang dừng lại khi còn cách đỉnh Bách Triều Sơn một khoảng, ánh mắt thích thú nhìn những người trên đỉnh núi.
- Đây là những thiên tài trong các Vương triều của Đông Huyền Vực sao? Hình như chẳng có gì đặc biệt cả!
Đằng trước các thân ảnh đó, một thanh niên gương mặt khá nữ tính, cười híp mắt, nhìn đỉnh núi, nói.
- Ha ha, đến khi chúng ta đem không gian này đến Tây Huyền Vực, những thiên tài này e là sẽ phải trở thành nô lệ cho chúng ta thôi!
Phía sau thanh niên kia, một nam tử cười lớn.
- Ha ha!
Trên bầu trời bỗng nổ ra một tràng cười lớn, dường như không coi những thiên tài kia ra gì.
Mọi người trên đỉnh núi nghe được giọng cười đó đều bùng lên nộ khí, ai ở đây cũng là những người kiêu ngạo, sao có thể để kẻ khác châm chọc như vậy chứ?
Tuy đại nộ, nhưng lúc này chẳng ai dám nói gì, cục diện lúc này ngay các cường giả Tông phái siêu cấp cũng đã bị giữ chân, lẽ nào còn hy vọng gì ở bọn họ?
Bọn họ nhìn nhau, rồi hầu như đa số đều quay sang Tần Thiên ở trung tâm. Bất luận thế nào thì Vương triều Thiên Nguyên là Vương triều lớn mạnh nhất của Đông Huyền Vực, phía sau lại có Nguyên Môn, lúc này tất cả mọi người đều đặt hy vọng vào bọn chúng cũng là chuyện đương nhiên.
Khóe miệng Tần Thiên khẽ nhếch lên, lưng bất giác cũng thẳng lên, rồi hắn liếc về phía Lâm Động, dường như đang thể hiện sự đắc ý.
Hành động đó của Tần Thiên tuy rất nhỏ nhưng không thoát khỏi mắt Lâm Động, không ngờ lúc này rồi mà hắn còn có tâm tư cạnh tranh đó!
- Chư vị, có lẽ các vị ngông nghênh tại Đông Huyền Vực như vậy không hay cho lắm!
Tần Thiên ưỡn ngực, nhìn về mấy chục thân ảnh kia, giọng sang sảng nói.
- Ngươi là cái thá gì?
Nam tử có vẻ nữ tính kia như cười như không nhìn Tần Thiên, lạnh lùng nói.
- Tại hạ là đệ tử Nguyên Môn của Vương triều Thiên Nguyên, Tần Thiên!
Ánh mắt Tần Thiên lộ vẻ nổi giận, lạnh lùng nói.
- Tần Thiên? Chưa nghe thấy tên ngươi trong thế hệ trẻ của Nguyên Môn!
Nam tử kia châm chọc nói.
- Ha ha, Thường Uy đại ca, rõ ràng hắn chưa gia nhập vào Nguyên Môn, sao huynh có thể nghe đến tên hắn chứ?
Một người ở phía sau cười lớn nói.
- Thì ra là cáo mượn oai hùm!
Nam tử có tên Thường Uy kia cười khẽ, không để tâm đến sắc mặt tím tái lại của Tần Thiên.
- Được rồi Thường Uy, không cần phí nước bọt nữa!
Đằng trước, một nam tử áo bào đỏ thẫm cuối cùng khoát tay ngăn lại sự chế giễu.
- Vâng, Tào đại ca!
Nam tử đó hiển nhiên có địa vị không thấp, hắn vừa lên tiếng, ngay cả Thường Uy cũng gật đầu, im lặng.
Nam tử mặc áo bào đỏ chầm chậm cúi đầu nhìn về đám người trên đỉnh núi. Trên người hắn dường như có một thứ nguyên lực kinh người lan tỏa khiến mọi người phải run lên, nó còn mạnh hơn cả Tần Thiên!
- Ai là Lâm Động?
Hắn quét mắt một lượt rồi lên tiếng.
Mọi người đều khựng người, rồi nhất tề nhìn về phía Lâm Động, hiển nhiên là bọn họ không ngờ đối phương lại gọi cái tên đó.
Lâm Động nhíu mày, ngẩng lên nhìn hắn, bình tĩnh nói:
- Có gì sao?
- Nhận ra hắn không?
Nam tử kia vẫy tay, một người bước ra từ phía sau hắn, nhìn Lâm Động với ánh mắt oán độc. Chính là Tử Linh Tướng đã bị Lâm Động đánh trọng thương.
- Hắc hắc, Lâm Động, ngươi còn nhớ lần đó ta nói gì với ngươi không? Sau này ngươi sẽ phải hối hận!
Tử Linh Tướng trừng trừng nhìn Lâm Động cười nham hiểm.
- Quả nhiên vẫn còn sống, đúng là khốn kiếp!
Lâm Động liếc Tử Linh Tướng, cười nhạt nói.
- Ngươi cứ cứng miệng đi. Đợi khi không gian này di chuyển đến Tây Huyền Vực rồi, ta sẽ cho ngươi biết thế nào là sống không bằng chết!
Tử Linh Tướng hung hăng nói.
- Sao, Lâm Động ngươi biết chúng à?
Tần Thiên thấy vậy bỗng nói, hiển nhiên hắn không muốn Lâm Động cướp vị trí của mình.
- Trước đây không lâu từng gặp hắn, từng giao đấu!
Lâm Động tiện miệng trả lời.
- Ngươi biết chúng có mưu đồ với không gian này, tại sao không báo sớm?