Cái miệng khổng lồ nổi lên từ dưới lòng đất, trước bao ánh mắt kinh hoàng, hút Tống Chân vào trong với tốc độ kinh người.
Thân thể Tống Chân dần biến mất, chỉ còn để lại một quầng hắc quang quỷ dị chuyển động trong không trung.
- Thôn Thiên Chủy?
Xung quanh đột nhiên trở nên yên lặng, rồi cuối cùng có người sực tỉnh kêu lên một tiếng thất thanh.
Trước đó đã nhìn thấy Tống Chân thi triển ra loại vũ kỹ đó, nhưng bọn họ không thể ngờ Lâm Động cũng thi triển được chiêu đó.
- Sao có thể?
Trong ánh mắt của tất cả mọi người đều tràn ngập sự chấn kinh, vũ kỹ thuộc Thao Thiết Tông sao Lâm Động lại có được?
- Thế là sao?
Thanh Phong cũng đầy kinh ngạc, mắt hắn khóa chặt lấy quầng hắc quang kia. Từ sau khi Tống Chân bị hút vào khí tức của hắn gần như lập tức biến mất, chẳng khác gì so với việc bị hút vào dạ dày hắc ám vậy!
Gương mặt Lam Anh cũng đầy vẻ kinh ngạc, nàng nhíu mày, lẩm bẩm:
- Thôn Thiên Chủy mà Lâm Động thi triển tuy giống hệt của Tống Chân, nhưng sức mạnh lại rất u tối, có lẽ có liên quan đến việc lực thôn thực của Tống Chân bị đoạt mất.
- Vậy Lâm Động làm thế nào đoạt được lực thôn thực của Tống Chân? Ngay cả bọn chúng ta cũng không làm được!
Thanh Phong lẩm bẩm.
- Bọn chúng ta không làm được không có nghĩa người khác cũng không được. Lâm Động không đơn giản đâu!
Lam Anh nói.
Giờ Thanh Phong không dám nghi ngờ những lời Lam Anh nói nữa. Lâm Động có thể ép Tống Chân đến mức này đã đủ chứng minh sức mạnh của hắn. Nếu hắn đánh bại được Tống Chân thật thì trong Niết Bàn Kim Bảng cũng không có quá năm người đánh bại được hắn.
Cũng có nghĩa là Lâm Động hiện giờ đã có tư cách xếp trong năm vị trí đứng đầu của Bách Triều Đại Chiến rồi!
Với xuất thân từ Vương triều Hạ cấp mà đạt được thành tựu như vậy quả thực quá kh*ng b*!