Cự thú màu đen cùng khí hung sát xuất hiện trên bầu trời, vô số những đợt gợn sóng màu đen lan tỏa khiến nguyên lực thiên địa đều xáo trộn dữ dội.
Hung linh Thao Thiết!
Những ánh mắt đầy kinh hãi nhìn con cự thú, cái miệng máu to như cái động khổng lồ là gây chú ý nhất. Nghe nói cái miệng đó có thể thôn thực cả thiên địa vạn vật, bất cứ thứ gì rơi vào đó đều vĩnh viễn rơi vào bóng đêm trầm luân.
Rất nhiều người đều chỉ nghe tên chứ chưa được nhìn thấy hình dạng của loại Hung thú Viễn Cổ này. Vì thế khi bọn họ thấy Tống Chân triệu hồi được Hung linh Thao Thiết, không ai là không thấy chấn động.
Bọn họ có thể cảm nhận được một sự hung bạo kinh người từ con Hung linh Thao Thiết ấy!
Xoẹt!
Tống Chân xuất hiện ở trên chiếc trán khổng lồ của con Hung linh Thao Thiết, ánh mắt lạnh lùng nhìn xuống Lâm Động. Hung linh Thao Thiết mà hắn triệu hồi không phải hư ảo, nó có khí tức thật sự của Hung linh Thao Thiết. Thứ khí tức này tuy đã nhạt đi nhiều vì nguyên nhân thời gian, nhưng Tống Chân cho rằng vẫn dư sức đối phó với Lâm Động.
- Tiểu tử, ta sẽ cho ngươi biết thế nào là tuyệt vọng!
Tống Chân cười hung hăng, ánh mắt tối sầm lại, thủ ấn biến hóa nhanh như chớp. Lập tức trong hình thể của Hung linh Thao Thiết có hai tia quang mang đỏ lòm khóa chặt lấy Lâm Động.
Sắc mặt Lâm Động hơi thay đổi, hắn có thể cảm nhận được dấu hiệu nguyên lực quanh người Hung thú Thao Thiết đang dần biến mất.
Nó đã trực tiếp thôn thực nguyên lực ở quanh người! Như thế, dù Lâm Động có thi triển được vũ kỹ, nhưng sẽ do nguyên nhân thiếu nguyên lực mà uy lực giảm nhiều.
- Đúng là cũng có chút thủ đoạn!
Lâm Động khẽ lẩm bẩm. Thao Thiết Tông không hổ là thủ lĩnh trong Tứ Đại Ma Tông, không ngờ cái gọi là lực thôn thực lại bá đạo đến vậy… Nếu là người bình thường thì chắc chắn sẽ bị yếu thế khi giao chiến với bọn chúng.
- Grào!
Hung linh Thao Thiết ngửa lên trời gầm một tiếng. Một làn sóng dao động màu đen lan ra từ cái miệng to đùng, hấp lực bùng nổ, những tảng đá khổng lồ xung quanh đều bật khỏi mặt đất bay vào và biến mất trong cái miệng máu đó.