Quầng lửa đỏ rực bên trong có những đốm lửa đen lan tỏa ra theo đường tròn. Những nơi nó đi qua, mọi tảng đá khổng lồ đều bị thiêu hủy, đến những mảnh đá vụn cũng không còn, cảm giác như đến hạt bụi nhỏ cũng biến mất.
Mọi ánh mắt đều đông cứng lại, tiếng huyên náo mất hẳn, thay vào đó là sự im lặng chết chóc.
Niết Bàn Ma Viêm! Niết Bàn Kiếp!
Mọi ánh mắt dần di chuyển, cuối cùng dừng lại ở trên người gã thanh niên hơi cúi đầu đứng ở giữa, trong mắt vẫn còn sự kinh hãi tột độ.
Những người đến được đây dù đều có bản lĩnh, gần như tất cả dù ít dù nhiều cũng đã từng trải qua Niết Bàn Kiếp, vì thế bọn họ rất quen thuộc với thứ sức mạnh này.
Nếu là những lúc bình thường có lẽ chẳng ai bất ngờ gì, nhưng lúc này người vượt kiếp lại không hề ngồi đả tọa mà lại đang chiến đấu cùng với một cường giả Ngũ Nguyên Niết Bàn!
Vượt kiếp khi đang chiến đấu sao?
Nghĩ đến đó, trong lòng tất cả mọi người đều cảm thấy vô cùng hoang đường. Niết Bàn Kiếp là thứ mà cường giả Niết Bàn Cảnh sợ nhất, mỗi lần Niết Bàn Kiếp đến, có ai mà không lập tức tìm nơi không ai đến làm phiền, hoặc tìm bằng hữu bảo hộ, để được an tâm ứng phó với Niết Bàn Kiếp?
Trong mười gã cường giả Niết Bàn Cảnh thì có đến bảy tám người mất mạng không phải vì đối kháng với kẻ địch mà là vì lúc vượt Niết Bàn Kiếp gặp sơ xuất. Từ đó có thể thấy Niết Bàn Kiếp đáng sợ đến mức nào. Nhưng lúc này bọn họ lại tận mắt chứng kiến có người dám vượt kiếp trong hoàn cảnh đang chiến đấu như thế này!
Điều này tạo nên lực xung kích không kém gì một trận siêu cấp cuồng phong.
Tất cả đều bị chấn động đến không nói nên lời.
- Hắn…
Bọn Liễu Bạch đều vì động tĩnh đó mà chậm lại công kích, cuối cùng bọn họ cũng hiểu tại sao Lâm Động lại chỉ tránh né mà không giao thủ, thì ra phần lớn năng lượng hắn dùng để đối phó với Niết Bàn Kiếp trong cơ thể.
Điên cuồng!
Bọn họ chỉ có thể hình dung hành động đó của Lâm Động với hai từ ấy. Vạn nhất hắn không thể chống đỡ nổi công kích của Tống Chân mà mất kiểm soát thì chắc chắn là mất mạng.