Niết Bàn Ấn Tử Kim!
Chỉ người đã vào Niết Bàn Kim Bảng mới có được dấu hiệu đặc biệt này!
Đây là lần đầu tiên Lâm Động nhìn thấy Niết Bàn Ấn Tử Kim thật sự, hơn nữa điều khiến hắn cảm thấy khó tin đó là chủ nhân của nó lại là là một nữ tử xinh đẹp như vậy.
Trong lòng Lâm Động dậy sóng, mãi lúc lâu sau mới kìm nén được, hắn giơ tay ra khẽ chạm vào tay Lam Anh, cảm giác mềm mại lành lạnh khiến người ta có cảm giác không nỡ rời.
- Lâm Động, từ Vương triều Đại Viêm!
Nhưng Lâm Động cũng không quá tham lam cái cảm giác ấy, chỉ bắt tay nhẹ một cái rồi buông. Bởi vì hắn biết nữ tử này có lẽ là người có thực lực mạnh nhất từ khi hắn đến Chiến trường Viễn Cổ.
Khi chưa biết người này có địch ý hay không, sự cảnh giác là không thể thiếu!
Lam Anh nhìn Lâm Động cười, sự nhạy cảm của nữ tử cũng khiến nàng nhận ra ánh mắt của Lâm Động khi nhìn thấy Niết Bàn Ấn Tử Kim của mình cũng như sự cảnh giác của hắn.
- Ta nghe về các ngươi đã lâu nhưng tới giờ mới được gặp.
Lam Anh có chiếc cằm thon, khi cười nhìn rất đẹp. Đôi mắt xinh đẹp của nàng cũng nhìn về Tiểu điêu, Tiểu Viêm ở bên cạnh và Tô Nhu đứng phía sau Lâm Động.
Tiểu điêu vẫn có bộ dạng bất cần, gương mặt tuấn dật lúc nào cũng thu hút ánh nhìn của người khác. Lam Anh cũng dừng ánh mắt tại hắn lâu hơn một chút, những ngón tay thon dài khẽ nắm lại, nàng có thể cảm nhận được sự nguy hiểm như ẩn như hiện từ người hắn.
Rồi nàng nhìn sang Tiểu Viêm thân hình đồ sộ như người khổng lồ và Tô Nhu dáng vẻ rụt rè. Khẽ cắn môi, Lam Anh nhìn Lâm Động, nói đầy ẩn ý:
- Thực lực của các ngươi… quả danh bất hư truyền!
- Lam cô nương quá khen. Ở nơi đây ngọa hổ tàng long, không chừng lát nữa bọn ta sẽ bị cướp mất Niết Bàn Ấn ấy chứ.
Lâm Động cười cười, đương nhiên hắn biết dường như Lam Anh đã nhìn ra thực lực của bọn hắn.
- Đúng là không chắc thật!
Ngoài dự đoán của Lâm Động, Lam Anh che miệng cười, dường như không hề cho rằng lời nói của Lâm Động là khiêm tốn. Khi nói nàng cũng nhìn Lâm Động như muốn xem xem liệu Lâm Động có nổi giận vì bị mất mặt không.
Nhưng điều khiến nàng bất ngờ là Lâm Động vẫn tươi cười, thậm chí ánh mắt cũng không có chút dao động vì lời nói không hề giữ thể diện cho hắn của nàng.
- Ở đây phức tạp, chẳng ai biết chắc được chuyện gì sẽ xảy ra.
Lâm Động cười nói.
- Đúng là vậy… nhưng ta biết các ngươi sắp gặp phiền phức!