- Lâm Động!
Tiêu Sơn nhếch nhác rơi từ trên trời xuống, khí tức yếu ớt, gương mặt đầy vẻ giận dữ, Niết Bàn Ấn trong tay hắn là do hắn đã dùng hết kế sách, dùng mọi thủ đoạn mới hấp thụ được của gần chục cường giả Tứ Nguyên Niết Bàn mới đạt được tầng thứ gần Niết Bàn Kim Bảng này. Nhưng lúc này lại bị Lâm Động cướp mất khiến công sức của hắn đổ xuống sông xuống biển cả!
Trong bóng tối không ít cường giả nhìn nhau, hiển nhiên bọn họ không thể ngờ Tiêu Sơn lại bại trong tay Lâm Động, mà Niết Bàn Ấn còn bị cướp sạch sẽ.
- Lâm Động, ta với ngươi thề không đội trời chung!
Tiêu Sơn rơi uỳnh xuống đất, xung kích lực khiến hắn phụt máu, nhưng hắn không để ý đến thương thế, ngẩng lên gào thét.
- Tự làm tự chịu!
Lâm Động cười lạnh. Nếu hôm nay là hắn bại trong tay Tiêu Sơn thì có lẽ không chỉ bị cướp Niết Bàn Ấn, mà đối phương chắc chắn sẽ lấy máu tươi của hắn để hoàn thành truyền thừa của Chu Yểm Tông.
Thắng làm vua thua làm giặc, một năm nay trong Chiến trường Viễn Cổ, Lâm Động đã gặp không ít chuyện như vậy.
Tiêu Sơn đã trọng thương, nhưng Lâm Động không hề có ý tiếp tục ra tay, hắn nhìn lên Tiểu Viêm ở trên đỉnh núi.
Lúc này, quanh người Tiểu Viêm, nguyên lực cũng đã ngưng tụ lại thành thực chất, điên cuồng lan tỏa. Trong bán kính mấy chục trượng, mặt đất nứt nẻ, tất cả cây cối đều khô héo, cuối cùng nát thành phấn vụn tan đi theo gió. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Bọn Mạc Lăng vốn ngồi quanh Tiểu Viêm làm hộ pháp, lúc này cũng không chịu được lực lượng cuồng bạo, không ngừng lùi ra xa, vận nguyên lực chống lại sự xâm thực của nguyên lực nóng bỏng kỳ lạ kia.
Niết Bàn Kiếp lần thứ tư không phải bình thường, nhưng với Tiểu Viêm thì không tạo được sự uy h**p chí mạng. Thân thể hắn vốn dĩ vô cùng mạnh mẽ, dù là Niết Bàn Kim Thân của các cường giả Tứ Nguyên Niết Bàn cũng không thể sánh được với hắn. Vì thế, chỉ cần không xảy ra bất ngờ gì thì sẽ có đến bảy phần là thành công. Tỷ lệ này đối với phần lớn cường giả vượt Niết Bàn Kiếp mà nói là mức rất cao!