Nhìn đôi mắt đỏ rực của Mạc Lăng, Lâm Động cười tươi hơn một chút:
- Tin ta sao?
- Chưa bao giờ hoài nghi cả!
Mạc Lăng thở ra một hơi, vì hắn vào vùng trung tâm chậm hơn nên không được nghe đến chuyện Lâm Động và Vương triều Phong Vân đối đầu, nhưng điều đó không làm ảnh hưởng đến lòng tin của hắn với Lâm Động. Lòng tin đó cơ hồ như được hình thành từ sau rất nhiều những việc Lâm Động đã làm khi vào Chiến trường Viễn Cổ, cho đến tận bây giờ khi đối mặt với Vương triều Siêu cấp, hắn vẫn dám giữ lòng tin với Lâm Động.
Ban đầu hắn không muốn lôi Lâm Động vào chuyện này, một là vì không muốn gây rắc rối cho Lâm Động, hai là cũng không muốn làm phiền đến Lâm Động nữa. Nhưng không ngờ Lâm Động lại nói thẳng như vậy.
Lần này Lâm Động không chủ động ra tay lấy lại thể diện cho bọn hắn, mà chỉ bình tĩnh nói, đằng sau đối phương có Vương triều Siêu cấp, còn đằng sau hắn lại có Lâm Động.
Trong mắt Đỗ Vân và Man Sơn cũng ánh lên sự kích động, hai hàm răng nghiến lại, hung quang lóe lên trong mắt, bộ dạng ủ rũ giờ đã không còn, nhìn như đã biến thành một người khác.
Những người đứng xung quanh có phần kinh ngạc nhìn bọn ba người Mạc Lăng từ bộ dạng ủ dột trở nên đầy sát khí, hiển nhiên là bọn họ không hiểu tại sao sau khi gặp Lâm Động bọn họ lại có sự thay đổi lớn đến vậy. Lẽ nào người trước mặt đây có thể cho bọn họ dũng khí khiêu chiến với Vương triều Siêu cấp?
- Đi đi, hãy dùng chính bàn tay mình để lấy lại thứ của mình. Tuy bọn ta chỉ từ một Vương triều Hạ cấp nhưng bất cứ hậu quả gì hôm nay ta đều gánh hết.
Lâm Động vẫy vẫy tay, cười nói.
- Vương triều Hạ cấp?
Lâm Động không có ý che giấu nên tiếng nói cũng truyền đi, vậy là sắc mặt của mọi người trở nên thật phong phú, ánh mắt cổ quái nhìn Lâm Động. Bọn họ vốn tưởng bọn Lâm Động có lai lịch thế nào thì mới dám ăn nói như vậy, không ngờ lại chỉ từ một Vương triều Hạ cấp, thật không hiểu làm thế nào mà bọn họ lại vào được đến đây…
Khi đó ba người Mạc Lăng gật mạnh đầu, quay người, sát khí đằng đằng quay trở lại quảng trường.
- Ồ, gan không nhỏ đâu nhỉ!
Mấy nam tử hắc y kia vẫn ở nguyên chỗ cũ. Từ ban đầu bọn chúng đứng ngoài lạnh lùng nhìn bọn Lâm Động, khi thấy ba người Mạc Lăng như tiến lại đầy dũng khí không kìm được nở nụ cười một cách quái dị.
- Tiểu tử, đừng tùy tiện ra vẻ uy phong, chỉ sợ hối hận cũng không kịp đâu. Chuyện ở đây của bọn ta, có lẽ ngươi không có tư cách gánh vác!
Nam tử hắc y đứng đầu nhìn Lâm Động, cười lạnh nói.
Nghe vậy, Lâm Động chỉ cười cười, không thèm quan tâm đến bọn chúng, ngẩng lên nhìn nhóm người ở phía dưới ngọn cây cao đằng xa đang nhìn về phía này, trên gương mặt bọn chúng lúc này cũng ánh lên hàn ý.