Mây đen ùn ùn kéo tới che lấp vầng mặt trời, bầu trời đỏ thẫm lúc này cũng tối sầm lại.
Uỳnh!
Hắc Long chui vào tầng mây đen, thỉnh thoảng mây đen chuyển động để lộ ra thân hình khổng lồ như làm từ gang thép đen xì, lan tỏa thứ sức mạnh khiến người ta phải sợ hãi.
Rất nhiều ánh mắt chấn kinh nhìn lên tầng mây đen đậm đặc, bọn họ có thể mơ hồ nhìn thấy một thứ khổng lồ dài ngoằng đang chuyển động trong đó. Thứ sức mạnh và áp lực kỳ lạ đó khiến ngay những cường giả Tứ Nguyên Niết Bàn như Mộc Lân cũng phải giật mình.
- Trong Hắc Long Phiên Thiên Ấn lại có một đạo Long Linh!
Mộc Hàn Nguyệt dùng tay che miệng thất kinh nói.
- Có lẽ không phải Long Linh hoàn chỉnh.
Sắc mặt Mộc Lân nặng nề nói:
- Nhưng cũng cực kỳ mạnh mẽ. Có Linh bảo Thiên cấp, Phong Thương quả thực trở thành vô địch trong Tứ Nguyên Niết Bàn!
- E là Lâm Động không xong rồi!
Ầm!
Khi mây đen đang cuồn cuộn, Hắc Long xuất hiện thì một chỗ khác, hai đạo thân ảnh như hai con hung thú cũng hung hăng lao vào nhau.
Âm thanh trầm đục vang lên, những cú đấm hung hãn đáp trên người đối phương, cả hai thân ảnh đều rung lên dữ dội, cuối cùng binh một tiếng bay ngược ra sau, máu tươi bắn tung tóe.
Tiểu Viêm giẫm mạnh chân xuống đất gây nên vô số đường nứt vỡ trên mặt đất, hắc quang dâng tràn quanh thân, lúc này mới hóa giải được hết luồng sức mạnh to lớn xuyên vào cơ thể.
Hắn thở gấp mấy hơi, trong đôi mắt đỏ ngầu trào dâng khí hung sát, gườm gườm nhìn thân ảnh phía trước cũng đầy dấu máu.
- Thật không đơn giản!
Mãnh Liệt quệt vết máu ở khóe miệng, nhổ ra một ngụm máu, nhếch mép nhìn thân hình to lớn của Tiểu Viêm, ánh mắt có phần ngưng tụ lại. Hiển nhiên hắn không thể ngờ mình lại bị Tiểu Viêm ép đến mức thê thảm thế này.
- Ngươi cầm chân lão tử, nhưng còn Lâm Động dường như không kiên trì được lâu nữa đâu.
Mãnh Liệt ngẩng lên nhìn bầu trời đầy mây đen, cười nham hiểm.
Rõ ràng Phong Thương đã dùng đến Linh bảo Thiên cấp rồi, nếu thứ đó cũng đã dùng, dù Lâm Động có khó nhằn thế nào thì cuộc chiến này cũng đến lúc kết thúc rồi.