Vào khoảnh khắc đi vào màn ánh sáng ai, cũng có thể cảm thấy một luồng khí mãnh liệt ập tới, nhiều người nguyên khí bị cuộn trào, phải vội vàng dừng lại.
Khi dừng lại, mọi ánh mắt lập tức nhìn về vào trong, rồi tất cả đều sững sờ.
Trong và ngoài chỉ cách nhau một tấm màn ánh sáng nhưng lại như hai thế giới khác nhau. Không gian bên ngoài ánh nắng chiếu rọi ấm áp, còn bên trong, bầu trời màu đỏ thẫm tối sầm lạnh lẽo, khi ngẩng lên nhìn, trong mắt sẽ phản xạ ra hồng quang vô cùng quỷ dị.
Phía dưới bầu trời u ám đỏ là một khu rừng rậm rạp mênh mông vô tận, những thân cây cao hàng trăm trượng đứng sừng sững xan xát nhau, trong đó thỉnh thoảng còn vọng ra tiếng gầm đầy hung sát của vô số loài thú dữ.
Nơi đây chính là hung địa a!
Đoàn người từ thành Vạn Tượng tràn vào đã phá vỡ sự tĩnh lặng của nơi đây. Trên bầu trời đặc kịt là người, ánh mắt bọn họ vừa kinh ngạc vừa cuồng nhiệt nhìn vùng đất này, nơi đây sẽ là chiến trường cuối cùng của bọn họ!
Tất cả đều biết ở nơi khác của địa vực rộng lớn này chắc chắn cũng có rất nhiều cường giả ở khu vực khác tràn vào. Không lâu nữa tất cả sẽ gặp nhau tại khu trung tâm, sau đó giao đấu để hấp thụ Niết Bàn Ấn của đối phương, còn về việc ai thắng ai thua thì phải xem những gì bọn họ có được sau một năm tu luyện vừa qua.
Đương nhiên trước lúc đó bọn họ phải xem cuộc đối đầu kinh thiên động địa khiến huyết dịch phải sục sôi đã!
Trước vô số ánh mắt, một thân ảnh hội tụ sát ý đậm đặc bay tới rồi đáp xuống khu rừng, ánh mắt sắc lạnh nhìn chằm chằm vào tấm màn ánh sáng ở phía sau.
- Lâm Động, cút ra đây cho ta!
Phong Thương gầm lên.
- Nôn nóng tặng ta Linh bảo Thiên cấp vậy sao?
Trong màn ánh sáng vang lên một tiếng cười, rồi mấy người Lâm Động cũng vọt ra từ tấm màn ánh sáng rồi xuất hiện trước mắt mọi người.
Thấy bọn Lâm Động xuất hiện, trên gương mặt Phong Thương dần hiện lên nụ cười điên cuồng. Hắn biết khi Lâm Động bước vào không gian này là sẽ không còn bất cứ đường lui nào nữa, và hắn có thể tùy ý giày vò khiến Lâm Động sống không bằng chết!
Bọn Lâm Động từ từ đáp xuống ngọn cây cách Phong Thương không xa, gương mặt hàm tiếu, không hề có chút sợ hãi.