Mọi ánh mắt trong trường giá hội đều chuyển sang người Lâm Động, vừa rồi ai cũng có thể thấy Vương triều Phong Vân cố ý làm vậy, mục đích chỉ là muốn Lâm Động phải trả giá nhiều hơn mà thôi.
Và rõ ràng là lần này Lâm Động đã phải chịu chút thua thiệt, đối với rất đa số mọi người, một trăm vạn Niết Bàn Đan không phải là con số nhỏ a!
Chỗ Vương triều Cổ Nguyệt, Mộc Lân nhìn thấy thế cũng khá ngạc nhiên về khả năng kềm chế của Lâm Động, trong lòng cũng đánh giá Lâm Động cao hơn một chút.
- Phong Thương chọc tức Lâm Động như vậy không phải hành động thông minh!
Mộc Lân cười nhạt, khẽ nói.
- Đại ca cho rằng bọn người Lâm Động có khả năng uy h**p Vương triều Phong Vân thật sao?
Mộc Hàn Nguyệt ở bên cạnh hơi nhướng mày. Tuy nàng ta chưa bao giờ đánh giá thấp Lâm Động nhưng dù sao đối thủ lần này là Vương triều Phong Vân, là đối thủ từng khiến Vương triều Cổ Nguyệt cũng phải chịu thua thiệt.
- Sự việc chưa kết thúc thì chẳng ai có thể chắc chắn được điều gì. Muội từng tiếp xúc với Lâm Động chắc cũng hiểu hắn không phải loại l* m*ng. Hắn đã không phải loại ngựa non háu đá, lại dám đối đầu với Vương triều Phong Vân trước mặt tất cả mọi người. Nếu bảo hắn không có chút bản lĩnh gì thì muội có tin không?
Mộc Lân cười nói.
Mộc Hàn Nguyệt thoáng khựng người, không nén được lại nhìn Lâm Động một cái, sau khi cất Linh Quả đi, lúc này hắn lại nhắm mắt dưỡng thần, vẻ mặt vẫn bình tĩnh như chưa hề bị thua thiệt gì.
- Cứ đợi đi, sự việc sẽ ngày càng thú vị đấy!
Mộc Lân nhìn Phong Thương cách đó không xa đang cười vẻ giễu cợt, khẽ cười nói.
Làn sóng rộ lên sau sự xuất hiện của Bình Hành Linh Quả dần rút xuống, Tống Tần thu lại ánh mắt nhìn Lâm Động, tiếp túc bán đấu giá.
Vật phẩm tiếp theo là một bộ Linh Vũ kỹ hạ cấp, với đa số các cường giả ở đây, thứ vũ kỹ này có sức hấp dẫn không nhỏ, vì thế mà giá khởi điểm cao đến một trăm năm chục Niết Bàn Đan.
Nhưng thứ Linh Vũ kỹ hạ cấp đó, Lâm Động lại không thèm quan tâm giành giật. Nhưng hắn không quan tâm không có nghĩa người khác cũng không quan tâm. Tuy bảo tàng, truyền thừa trong Chiến trường Viễn Cổ không ít nhưng dù sao cũng trong tình trạng mật ít ruồi nhiều, số người tìm được truyền thừa chỉ là thiểu số, vì thế mà đương nhiên bọn họ không thể bỏ qua bộ Linh Vũ kỹ kia.