Tiếng cười lạnh lẽo vang lên khắp đấu trường khiến không ít người mặt biến sắc. Bọn họ có thể cảm nhận được sát ý đậm đặc trong tiếng cười ấy.
Mọi ánh mắt chuyển sang tập trung lên người Lâm Động, nhưng điều khiến tất cả bất ngờ đó là, đối diện với sự uy h**p của Thủ lĩnh uy danh hiển hách của Vương triều Phong Vân mà Lâm Động vẫn bình tĩnh như mặt nước hồ. Chẳng ai biết được kẻ to gan dám khiêu khích Vương triều Phong Vân này rốt cuộc đang nghĩ gì.
Bên cạnh Lâm Động, Tiểu điêu bình thản liếc nam tử mặt sẹo, trong đôi mắt có phần tím đen cũng ánh lên chút hàn quang.
Nụ cười hồn hậu của Tiểu Viêm lúc này cũng biến mất hoàn toàn, một thứ sát khí kinh người dần tỏa ra, hắn ngẩng đầu lên, trong mắt ẩn chứa đầy sát ý, rồi giọng nói hung bạo trầm đục vang ra:
- Giỏi thì ngươi thử xem!
Toàn đấu trường một lần nữa tĩnh lặng, tất cả nhìn Tiểu Viêm đứng dậy tựa như người khổng lồ, sự hung bạo tỏa ra từ người hắn khiến không ít người phải kinh hãi.
Bọn người Mộc Lân cũng ngạc nhiên, ánh mắt càng trở nên kỳ dị, chắc hắn không thể ngờ trước sự uy h**p của Vương triều Phong Vân mà Lâm Động vẫn dám cao ngạo như vậy.
- Đúng là có bản lĩnh!
Thấy vậy, ngược lại nam tử mặt sẹo bật cười, một luồng sức mạnh hung sát tràn ra, nhưng lại không có ý định ra tay ngay.
- Chỉ nói bằng miệng thôi thì ai chả làm được? Ta nghĩ có ân oán gì thì đợi sau khi Đấu giá hội kết thúc rồi giải quyết sẽ tốt hơn!
Lâm Động bỗng quay sang Tiểu Viêm xua tay, nói.
- Hà hà, nói cũng đúng! Đợi khi kết thúc Đấu giá hội, những kẻ đối địch với Vương triều Phong Vân bọn ta đều sẽ không thoát được.
Thân ảnh bên cạnh nam tử mặt sẹo cũng quay mặt sang, lộ ra gương mặt trắng bệch, hắn nhìn Lâm Động rồi cười đầy thâm ý, sau đó ngồi lại vào thạch kỷ.
- Vậy cho các ngươi sống thêm được một lúc, hãy trân trọng chút thời gian này đi!
Những vết sẹo trên mặt nam tử mặt sẹo chuyển động nhìn vô cùng hung dữ. Ánh mắt hắn u tối nhìn Tiểu Viêm, rồi từ từ ngồi xuống.
Lúc ấy không khí trong đấu trường mới được thả lỏng một chút. Không ít ánh mắt đều nhìn về phía bọn Lâm Động, hiển nhiên bọn họ không thể hiểu dũng khí của những con người ấy ở đâu ra, mà có thể không hề sợ hãi với hai vị Thủ lĩnh uy danh hiển hách của Vương triều Phong Vân này.