Bùm!
Thanh cự kiếm nổ tung, những nơi bị mảnh vỡ bắn tới, không khí tựa hồ cũng như rách toạc, những tòa nhà phía bên dưới đều bị xuyên thủng thành những cái lỗ tối đen ngòm.
Trong bóng tối, ánh mắt không ít kẻ đều tràn đầy vẻ kinh ngạc, hiển nhiên chẳng ai ngờ Lâm Động với thực lực Tam Nguyên Niết Bàn lại có thể đánh bại được công kích của La Thông.
Hai bên giao đấu gần như không có màn khởi động, vừa ra tay đã dùng những công kích kinh người. Cả hai đều biết đối phương không phải loại tầm thường, nên ra tay không hề có ý nương tình. Chỉ một khoảng thời gian ngắn mà cuộc chiến đã trong tình huống vô cùng nguy hiểm.
Tô Khôi không kìm được nuốt nước bọt một cái, ánh mắt nhìn về hướng thân ảnh đứng sừng sững trong ánh thanh quang kia. Con người này luôn có những tuyệt chiêu khiến người ta phải kinh ngạc!
Tiểu điêu thì vẫn bộ dạng uể oải ban nãy, dường như chẳng có gì bất ngờ với hắn cả. Tuy La Thông đã bước vào Tứ Nguyên Niết Bàn, nhưng rõ ràng là chưa được bao lâu. Chỉ có vậy mà muốn áo đảo Lâm Động thì đúng là mơ giữa ban ngày. Huống hồ Lâm Động đã có Thanh Long Thủ, vũ kỹ thần bí ngay cả Tiểu điêu cũng không dám chính diện đối kháng.
La Thông nhìn chằm chằm thân ảnh trong ánh thanh quang, sự ngạc nhiên mất dần và thay vào đó là sự trầm trọng. Hiện giờ hắn đã biết là không thể xem kẻ trước mặt kia là kẻ tầm thường được nữa.
- Xem ra ta đã coi thường ngươi rồi!
Giọng La Thông trở nên trầm đục, hắn vươn ra hai ngón tay trắng bệch cặp lấy một mảnh vụn của cự kiếm, ánh mắt sắc lạnh như đao.
- Nhưng mặc dù như vậy, ta vẫn phải cho ngươi biết rằng, đối địch với Vương triều Phong Vân ta không phải là lựa chọn sáng suốt đâu.
Long ảnh trườn dài trên vầng thanh quang, cuối cùng dần tiêu biến đi, thân ảnh Lâm Động một lần nữa xuất hiện.
Thanh quang thu lại, hàn quang trên lớp vảy xanh trên cánh tay Lâm Động lại càng đậm đặc, hắn ngẩng lên, đôi mắt có vài phần thanh sắc cũng ánh lên hàn quang: