Khi Lâm Động nhẹ nhàng đáp xuống, ba người bọn Tô Nhu ở phía sau đột nhiên nhìn thấy, Tiểu Viêm lúc trước khi gặp bọn họ vẫn đều luôn trầm mặc không nói một lời, vẻ ngoài có phần hồn hậu, thế nhưng gương mặt của hắn lúc này đã hiện lên một vẻ hung ác kinh người.
Từ khoảng khắc đó dường như cái con người to lớn có vẻ ngoài hiền lành chất phác này bỗng chốc đã trở thành một con thú khát máu đầy hiếu chiến.
Nhìn vẻ ngoài hung ác của Tiểu Viêm, Tô Khôi chỉ đành nuốt lại những lời muốn nói. Từ khi gặp mặt cho đến giờ, hắn vẫn luôn cảm thấy ba người bọn Lâm Động rất là thần bí, hơn nữa Lâm Động hiển nhiên cũng không phải loại người l* m*ng. Sau khi biết lai lịch của những kẻ kia mà hắn vẫn đám động thủ, thiết nghĩ hắn cũng có lý do của hắn.
Trong Chiến trường Viễn Cổ, Tô Khôi đã gặp qua rất nhiều những nhân vật bình thường bề ngòa rất trầm lặng nhưng thực lực lại vô cùng đáng sợ. Hắn không dám đảm bảo Lâm Động có phải là thuộc loại đấy hay không.
- Đồ không biết tốt xấu!
Năm người bọn Nghiêm Mạch ngược lại bật cười, trào phúng nói:
- Thành Vạn Tượng dạo gần đây cũng có không ít kẻ không biết trời cao đất dày giống như các ngươi. Nhưng dám đối mặt khiêu khích với Vương triều Phong Vân bọn ta thì các ngươi là đầu tiên đấy! Giết hết cho ta, không để sót tên nào!
Nghiêm Mạch vẫy tay, lạnh lùng quát lên.
Xoẹt!
Nghiêm Mạch vừa dứt lời, bốn đạo thân ảnh bên cạnh gần như đồng thời bay ra. Trong bốn kẻ bọn chúng có đến hai kẻ đã là Tam Nguyên Niết Bàn, hai tên còn lại là Nhị Nguyên Niết Bàn, trận hình này quả thực không hề tầm thường.
Cả bốn người đồng thời ra tay, nguyên lực hùng hồn lan tỏa, áp lực to lớn bao trùm lấy bọn người Lâm Động, hiển nhiên là bọn chúng không có ý nương tay, vừa xuất chiêu là đã thi triển vũ kỹ công kích cực mạnh.
- Lâm Động đại ca cẩn thận!
Tô Nhu đứng phía sau Lâm Động thấy vậy, sắc mặt nhất thời tái đi, không kìm được lên tiếng nhắc nhở.
Lâm Động vô cùng bình tĩnh nhìn những công kích cuồng bạo đó. Hắn vẫn quay lưng lại với Tô Nhu, nhưng khẽ xua xua tay, thậm chí không có dấu hiệu sẽ ra tay.