Bùm!
Phía trên lâm hải rậm rạp bỗng nhiên xuất hiện hiện tượng nguyên lực bùng nổ, vô số cổ thụ nhất thời đổ rạp. Một đạo thân ảnh bắn ngược về phía sau, tạo ra trên mặt đất một vệt dài hàng mấy chục thước, rồi mới đâm sầm vào một thân cây cổ thụ, máu tươi chảy ra từ trên khóe miệng.
- Đại ca!
Ngay lập tức hai thân ảnh khác cuống cuồng bay lại, đáp xuống bên cạnh thân ảnh kia, vẻ mặt đầy lo lắng.
- Liễu Nhã, bảo vệ Tô Nhu rời khỏi đây!
Nam tử kia chính là Tô Khôi. Sắc mặt hắn lúc này vô cùng nhợt nhạt, gắng gượng đứng dậy, nói với hai nữ tử bên cạnh mình.
Hai nữ tử này đương nhiên là Tô Nhu và Liễu Nhã. Bọn họ nhìn thương thế của Tô Khôi, sắc mặt nhất thời cũng tái đi.
- Hà hà, tốn không ít thời gian với các ngươi rồi, nên kết thúc tại đây thôi!
Tô Khôi vừa dứt lời, một tiếng cười nhẹ đột nhiên vang lên. Tiếp theo đó là những âm thanh xé gió phóng tới, năm đạo hắc ảnh xuất hiện trên một ngọn đại thụ phía trước mặt bọn người Tô Khôi, ánh mắt sắc lạnh nhìn bọn họ như mèo đang vờn chuột.
- Nghiêm Mạch, các ngươi đừng có ép người quá đáng!
Nhìn năm đạo hắc ảnh vừa xuất hiện, sắc mặt Tô Khôi kịch biến, quát lớn.
- Có trách thì trách các ngươi đã lấy được thứ không nên lấy. Chỉ một Vương triều Trung cấp bé nhỏ mà có tư cách hưởng thụ truyền thừa đó hay sao?
Đứng đầu năm đạo hắc ảnh là một gã nam tử mặc hắc bào. Hắn nheo mắt nhìn Tô Khôi, cười lạnh nói:
- Giao muội muội của ngươi ra đây, có lẽ ta sẽ cho các ngươi chết thoải mái một chút!
Nam tử được gọi là Nghiêm Mạch kia lạnh lùng nói. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
- Nằm mơ!
Tô Khôi nghiến răng chịu đựng cơn đau để vận chuyển nguyên lực. Tô Nhu ở bên cạnh thấy hắn như vậy, lo lắng đến sắp phát khóc. Nàng biết thực lực của năm kẻ trước mặt mình rất mạnh, trong đó có đến ba kẻ đã là Tam Nguyên Niết Bàn, chỉ một mình Tô Khôi căn bản không phải đối thủ của bọn chúng. Nếu cứ tiếp tục như vậy, chắc chắn sẽ bị bọn chúng g**t ch*t.
- Cứng rắn thật, có điều loại người như vậy không thể sống lâu được!
Nghiêm Mạch nhếch mép cười, rồi ngay lập tức thân hình hắn bay tới, chưởng phong ập về phía Tô Khôi như vũ bão.
Thấy Nghiêm Mạch ra tay không chút nương tình, Tô Khôi vội vàng đẩy mạnh Tô Nhu sang một bên, rồi vận nguyên lực tung quyền đỡ đòn của Nghiêm Mạch.