Trong đại điện với những bức tường vàng xa xỉ mà uy nghiêm, một vài thân ảnh đang ngồi, không khí vô cùng sâm nghiêm.
Phía trước đại điện là hai đạo thân ảnh đang ngồi trên vương tọa, từ trong thân thể tỏa ra thứ sức mạnh kinh người.
Người ngồi bên trái mặc bộ y phục màu đỏ, thậm chí đến mái tóc cũng đỏ rực, nhìn tựa như ngọn lửa đang cháy vậy. Trong bàn tay hắn là hai viên ngọc đỏ đang chuyển động, gương mặt đầy vẻ bất cần, tư thái uể oải. Nhìn bộ dạng đó rất không thích hợp với không khí sâm nghiêm kia, nhưng lại chẳng ai dám lên tiếng.
Bên phải hắn là một kẻ áo xám, dáng người cao lớn, gương mặt lại không có chút biểu cảm nào, cả người ngồi trên đó tựa như ngọn núi uy nghiêm sừng sững.
- Điền Chấn, chúng ta đã đợi ở đây gần hai tháng rồi, Bách Triều Đại Chiến cũng sắp bắt đầu, ngươi cũng biết là chúng ta không có nhiều thời gian để lãng phí đâu!
Kẻ dáng người to lớn nhìn thân ảnh đang đứng giữa đại điện, giọng nói vang vọng khắp đại điện.
Ở trung tâm đại điện là thân ảnh không hề xa lạ, chính là gã Điền Chấn vốn có ân oán với Lâm Động. Chỉ có điều kẻ đã từng là bá chủ địa vực Tây Bắc này, bây giờ lại có vẻ khúm núm trước mặt hai người kia.
- Mục Hoang đại ca, tên Lâm Động đó chắc chắn cũng đã biết tin hai người đến đây, vì thế mới cố tình trốn tránh. Nếu chúng ta rút trước chưa biết chừng trúng ý hắn, như thế thì đợi công toi trong hai tháng qua!
Điền Chấn cười nịnh nọt, vội nói.
- Ta cũng biết Mục Hoang đại ca và Thiên Hỏa đại ca muốn chuẩn bị cho Bách Triều Đại Chiến sắp tới. Nhưng nếu giải quyết được tên Lâm Động kia, hai bộ truyền thừa của hắn sẽ thuộc về hai vị Đại ca. Đến lúc đó chắc chắn thực lực đại tăng, cũng có thêm chút thủ đoạn nghênh đón Bách Triều Đại Chiến.
Điền Chấn ăn nói cũng không tệ, hơn nữa hắn hiểu thứ gì có thể khiến hai nhân vật đỉnh cao này dao động. Vì thế khi hắn dứt lời, ngay cả gã nam tử hồng bào kia cũng phải dừng hai viên ngọc đang chuyển động trong tay lại, nhìn Điền Chấn, cười nói:
- Ngươi cũng biết cách ăn nói nhỉ? Nhưng ngươi nói cũng không sai, đã đợi hai tháng rồi thì thêm mấy ngày cũng chẳng là gì.