- Ha ha xem bộ dạng kinh ngạc của ngươi kìa!
Tiểu điêu biến đổi hình dáng con người, có chút xấu hổ khi nhìn thấy Lâm Động đang há mồm trợn mắt, không nhịn được cười nói.
Cảm giác kinh ngạc sau một hồi cũng dần dần biến mất, ánh mắt Lâm Động cực kỳ hiếu kỳ nhìn chằm chằm Tiểu điêu, trong ánh mắt chợt hiện lên một nụ cười cổ quái.
- Tiểu tử, ngươi biểu lộ ra như vậy là ý gì? Điêu gia ta mặc dù trong Thiên Yêu Điêu Tộc chỉ có thể coi là thiếu niên, nhưng so về tuổi tác thì chắc chắn tiểu tử ngươi không sánh được. Gọi ta một tiếng Điêu gia, ngươi cũng không phải là chịu thiệt thòi.
Nhìn nụ cười cổ quái của Lâm Động, Tiểu điêu vội vàng nói.
Lâm Động cười hắc hắc, không hề để ý tới gã. Tiểu điêu thấy thế chợt tức giận trợn trừng mắt lên. Gã biết, một khi lộ ra hình thái nhân loại, hình tượng đa mưu túc trí khó khăn lắm mới tạo dựng được bao lâu nay trước mặt Lâm Động giờ đây đã sụp đổ hoàn toàn!
- Xem ra ta đoán không sai!
Lâm Động duỗi cái lưng mệt mỏi, cười tủm tỉm nhìn vẻ mặt phiền muộn của Tiểu điêu. Từ giọng nói của Tiểu điêu trong một số thời điểm, hắn đã nhận ra, Tiểu điêu mặc dù sự từng trải vượt qua hắn nhiều lần, nhưng lại không hề có dáng vẻ già nua của lão nhân từng kinh qua sương gió.
- Hôm nay ngươi đã khôi phục thân thể, tiếp theo sau này định sẽ làm gì?
Lời nói của Lâm Động chợt chuyển hướng, nói.
- Còn có thể làm cái gì? Vẫn như cũ cùng ngươi đi khắp bốn phương thôi. Dù cho hôm nay khôi phục thân thể, nhưng muốn khôi phục hoàn toàn thực lực đỉnh phong, cũng cần không ít thời gian.
Tiểu điêu nghĩ, lườm Lâm Động, nói:
- Mà tiểu tử ngươi đi đến đâu cũng đều gây ra phiền toái, nếu Điêu gia ta mà bỏ đi, không biết chừng mấy ngày sau sẽ phải quay lại để nhặt xác ngươi đấy!
Biết rõ giọng điệu ngày thường của Tiểu điêu, nên Lâm Động cũng không để ý. Nhìn khuôn mặt của cái kẻ trước mặt còn có phần tuấn tú tà dị hơn cả Hoàng tử Mạc Lăng của Vương triều Đại Viêm, trong lòng hắn chợt có một cảm giác ấm áp. Hắn biết Tiểu điêu không hề có ý định muốn từ biệt, là vì vẫn chưa yên tâm để hắn một mình lưu lạc ở Đông Huyền Vực này.
Môi khẽ mấp máy, Lâm Động dang bàn tay ra, vỗ nhẹ vào vai Tiểu điêu, nói khẽ:
- Huynh đệ!
Nhiều năm qua, hai người quen biết nhau đều là ở trong những thời điểm rất khó khăn. Những năm tháng qua, tình cảm ấy rõ ràng trở nên vô cùng sâu sắc hơn.
Tiểu điêu vội gạt tay Lâm Động ra, đầu lệch sang một bên, hùng hùng hổ hổ nói:
- Tiểu tử ngươi đừng có tỏ điệu bộ như vậy với ta được không? Buồn nôn muốn chết!