Ầm!
Chưởng trảo Tiểu điêu xẹt qua, không gian cơ hồ cũng bị xé ra thành nhiều mảnh.
Sắc mặt Lâm Động lúc này đột nhiên biến đổi, nhưng không phải vì Tiểu điêu xuất thủ, mà vì câu quát lạnh lùng lúc trước của Tiểu điêu.
Nơi đây, không ngờ vẫn còn có kẻ khác ẩn náu!
Khoảng thời gian này hắn vẫn một mực tĩnh tu ở đây, trước giờ chưa hề phát hiện ở đây còn có sự tồn tại của một kẻ khác. Nhưng câu quát kia của Tiểu điêu giải thích cho điều gì?
Không biết từ lúc nào, đã có kẻ núp trong bóng tối quan sát bọn hắn!
Ý nghĩ này vừa hiện lên trong đầu, khiến cho cả người hắn chợt cảm thấy ớn lạnh một trận.
Kim quang từ trong cơ thể Lâm Động bạo liệt phát ra. Mũi chân đạp mạnh xuống mặt đất, thân hình bắn ngược trở ra, đột nhiên quay người lại trên không, ánh mắt nhìn chăm chú về phía mảng không gian nơi Tiểu điêu vừa mới nện vào.
Tiểu điêu xuất thủ vô cùng cuồng bạo, quang mang tử hắc sắc ngưng tụ trong lòng bàn tay. Uy lực mạnh mẽ đến mức này cho dù là Lâm Động cũng không dám khinh thường.
- Ha ha, không hổ là Thiên Yêu Điêu, ra tay không hề nể nang!
Dưới ánh mắt chăm chú của Lâm Động, mảnh không gian hư vô chợt trở nên mờ ảo kỳ dị, sau đó một giọng cười nghe có vẻ già nua từ trong đó truyền ra.
Khi những âm thanh già nua ấy truyền ra, chợt có một bàn tay khô gầy từ trong đó thò ra, khẽ vung lên, kình phong phát ra nhìn như mỏng manh, thế nhưng lại dễ dàng đẩy lui chưởng trảo mạnh mẽ của Tiểu điêu!
Thân thể to lớn của Tiểu điêu chợt hơi lùi về phía sau, trong hai mắt màu tím đen cũng hiện lên một sự trầm trọng. Hắn chậm rãi hạ cánh từ trên xuống, đứng ở ngay bên cạnh Lâm Động, đôi cánh cực lớn hơi phe phẩy, một cơn lốc vòi rồng lập tức hình thành để bảo vệ Lâm Động ở phía sau.
- Ai vậy?
Lâm Động liếc nhìn Tiểu điêu tựa hồ như ác ma giáng trần, sau đó nhè nhẹ hỏi.
- Không rõ! Nhưng hắn rất mạnh, cẩn thận một chút. Ta vừa mới khôi phục thể xác, thực lực chưa thể hoàn toàn hồi phục.
Tiểu điêu lắc đầu, giọng nói trầm thấp.
Lông mày Lâm Động hơi nhíu lại. Hắn thật sự là không hiểu, sâu bên trong Thanh Long Điện này vì sao lại xuất hiện một cường giả thần bí như thế này?
Ánh mắt một người một điêu đều nhìn vào mảng không gian đang vặn vẹo, đồng thời chờ đợi.
Trong lúc bọn hắn nhìn chăm chú, mảng không gian kia ngày càng trở nên uốn éo vặn vẹo, cuối cùng một bóng dáng có chút khô gầy chậm rãi xuất hiện trước mắt bọn hắn.
Đó là một lão nhân trên mình vận áo gai bằng vải thô, trên thân thể không hề có chút ba động sắc bén nào. Thêm vào đó là khuôn mặt già nua không hề có điểm gì đặc biệt. Nếu không phải vì sự xuất hiện kỳ lạ của lão, e rằng đến Lâm Động cũng chỉ cho rằng đây chỉ là một vị lão nhân bình thường mà thôi.
Lão nhân tủm tỉm cười nhìn khuôn mặt nghi hoặc của Lâm Động và Tiểu điêu, không hề có dấu hiệu xuất thủ, mà trái lại ánh mắt đang chậm rãi nhìn vùng không gian xung quanh.