Phía trên Lôi Hải mênh mông, vô số những tia sấm sét uỳnh uỳnh đánh xuống từ những tầng mây đen kịt, những tiếng nổ vang rền khắp nơi.
Ở một nơi nào đó trên Lôi Hải, không khí lúc này bỗng trở nên đông đặc, hai ánh mắt kinh hãi đang nhìn hư ảnh ngồi trên con Thanh Long, nhất thời đầu óc trở nên mơ hồ.
Thanh Trĩ cũng không nói gì thêm, chỉ cúi đầu nhìn Lâm Động và Tiểu điêu cười.
Cuối cùng Lâm Động cũng tỉnh lại, sắc mặt phức tạp nhìn Thanh Trĩ, lẩm bẩm:
- Sao có thể?
Đúng là rất khó để có thể, Thanh Trĩ có thể coi là người Viễn Cổ, chẳng biết hắn ta đã sống bao nhiêu năm rồi, cường giả như thế có khi xương cốt cũng chẳng còn, sao có thể vẫn sống cơ chứ?
- Người thường muốn sống đến lúc này đúng là không thể, nhưng nếu là cường giả siêu cấp vượt qua cảnh giới sinh tử thì chưa chắc.
Lúc này Tiểu điêu cũng tỉnh lại, nói.
- Có điều, dù ở thời kỳ Viễn Cổ thì tầng thứ ấy cũng là sự tồn tại ở đỉnh cao.
- Vượt qua cảnh giới sinh tử?
Lâm Động khẽ run lên, tầng cấp ấy đúng là quá xa lạ với hắn, cũng không biết Hắc Đồng Lão Nhân hắn gặp trong Đại Hoang Cổ Bi liệu có đạt được đến mức đó hay không?
Xem ra Thanh Long Vương Thanh Trĩ này đúng là rất thần bí.
- Theo ta nhớ, trong thời kỳ Viễn Cổ từng có một Đại kiếp nạn, lúc ấy, đại đa số cường giả đỉnh cao đều mất mạng…
Tiểu điêu trầm ngâm nói.
- Đại kiếp nạn?
Lâm Động sững người, không biết vì sao hắn bỗng nhớ đến ảnh tượng Viễn Cổ mà hắn có được từ cỗ di hài trong Đại Hoang Cổ Bi. Thứ đen tối mà tà ác đó dường như ngay cả Hắc Đồng Lão Nhân có Thôn Phệ Tổ Phù cũng khó lòng đối phó.
Lẽ nào giữa hai việc này có liên quan gì đến nhau?
- Hà hà, xem ra ký ức của Thiên Yêu Điêu Tộc cũng không đến nỗi nào, vẫn nhớ được Đại kiếp nạn thời Viễn Cổ đó!
Thanh Trĩ cười, tuy nhiên khi nói đến ba chữ Đại kiếp nạn, Lâm Động phát hiện trong ánh mắt của nhân vật thần bí này có chút trầm trọng, hiển nhiên Đại kiếp nạn kia với hắn cũng quá khó quên.