- Grào!
Tiếng gầm trầm đục mà cổ xưa vang ra từ huyết quang đang lan tràn khắp nơi. Rồi thân ảnh to lớn đó dường như động đậy, huyết quang nhạt dần, cuối cùng thứ to lớn đó dần hiện ra trước mắt tất cả mọi người.
Khi thân hình đó xuất hiện rõ ràng, cả quảng trường đều phát ra những tiếng hít vào một hơi khí lạnh.
Đó là con cự ngạc huyết sắc khổng lồ to đến trăm trượng, toàn thân là một màu đỏ tươi, trên thân thể nó là nhiều tầng huyết giáp, bề mặt da dẻ sần sùi, thậm chí có gai nhọn nhô ra, nhìn giống như cỗ máy tàn sát được trang bị vũ trang vậy.
Trên cái đầu đỏ chói là một cái sừng màu đen, trên đó dường như có một đạo huyết quang đang di chuyển, lan tỏa ra một thứ sức mạnh đáng sợ.
Con cự ngạc Viễn Cổ như bước ra từ thời Hồng Hoang xuất hiện trong ánh huyết quang, từ trên cao nhìn xuống, trong khoang mắt tràn ngập những tia sáng hung tàn.
Đây chính là linh hồn của Viễn Cổ Thiên Ngạc, Lâm Động dùng sức mạnh của hai đạo huyết mạch Viễn Cổ cuối cùng cũng triệu hồi được nó ra từ trong Thiên Ngạc Cốt Thương.
- Đây… đây là thứ gì?
Bốn kẻ Điền Chấn lúc này thân hình như đông cứng, ánh mắt đầy kinh hãi nhìn cảnh tượng đó. Thân hình to lớn xuất hiện trong ánh huyết quang đã khiến huyết dịch của bọn chúng như đông đặc lại.
Sắc mặt bọn chúng đều có phần tái nhợt, bọn chúng có thể cảm nhận được một sức mạnh cực kỳ nguy hiểm từ huyết ảnh khổng lồ đó, sức mạnh ấy ngang ngược hơn bọn chúng không biết bao nhiêu lần.
- Sao có thể?
Lâm Lang Thiên hít sâu một hơi, cố gắng kìm nén nhịp tim đang đập điên cuồng trong lòng ngực, sắc mặt tối sầm lại. Lâm Động gần như đã phá hỏng hết mọi kế hoạch của hắn, tuy vẫn chưa giao đấu với thứ to lớn kia, nhưng chỉ từ cảm giác, e là cả bốn người bọn hắn liên thủ cũng khó lòng đánh bại được nó.
Vốn dĩ hắn nghĩ lần này dựa vào sức mạnh của bốn người sẽ triệt để giải quyết được Lâm Động trong Viễn Cổ Bí Tàng, nhưng biến cố bất ngờ này rõ ràng đã khiến mọi chuyện thay đổi hoàn toàn.
- Ực!
Bọn người Điền Chấn, Mục Thú đều nuốt nước bọt, nhìn thân hình to lớn trong ánh huyết quang kia, bọn chúng cũng cảm thấy da đầu tê dại đi. Đến giờ bọn chúng mới hiểu tại sao Lâm Động không hề sợ hãi trước sự liên thủ của bốn bọn người bọn chúng. Thì ra hắn có thứ đáng sợ thế này.