Hai đạo huyết mạch lưu động trong bàn tay Lâm Động, từ trên đó không ngừng lan tỏa ra những luồng sức mạnh cuồng bạo.
- Tế Linh!
Ánh mắt lạnh băng, Lâm Động bỗng hét lên, hai đạo huyết mạch Viễn Cổ bắn lên thân Thiên Ngạc Cốt Thương.
Phụt phụt!
Sau khi hai đạo huyết mạch đó chui vào cây Thiên Ngạc Cốt Thương, sức mạnh cuồng bạo cũng nhanh chóng chảy vào, thân cây thương đang tái nhợt bỗng hiện lên những đường vân đỏ tựa như mạch máu.
U u!
Đột nhiên trong lúc ấy, cây Thiên Ngạc Cốt Thương chợt phát ra những tiếng u u, đường vân đỏ ngày một rõ ràng, nhìn giống như có thứ gì đó đáng sợ muốn phá thương bay ra.
Hành động đột ngột này của Lâm Động rõ ràng vượt khỏi sự dự liệu của tất cả. Ngay bọn người Liễu Bạch, Diêm Sâm cũng kinh ngạc nhìn cảnh tượng đó, trong lòng bọn chúng cũng rất muốn biết Lâm Động định làm gì.
- Tên tiểu tử này quá cổ quái, đừng để hắn có thời gian, động thủ đi!
Điền Chấn không biết Lâm Động định làm gì nhưng hắn cũng cảm thấy có nguy hiểm, liền hét lên, bay ra trước, tung quyền về phía Lâm Động.
Keng!
Kình phong cuồng bạo khi còn cách Lâm Động khoảng một trượng thì một thân hình to lớn xuất hiện, thiết côn màu đen cùng áp lực hung hãn đã đánh tan đạo kình phong kia.
- Ba vị, hắn không dễ đối phó, nếu cứ chần chừ e bọn chúng ta sẽ phải hối hận!
Thấy Tiểu Viêm đầy hung hãn xuất hiện, ánh mắt Điền Chấn lạnh lẽo, hét lên.
- Ha ha, nếu thật sự có hứng thú với truyền thừa của Tứ Đại Huyền Tông thì phải dọn dẹp Lâm Động trước.
Lâm Lang Thiên nhìn hai người Mục Thú cười nhạt. Trong bốn kẻ, có thể nói hắn là kẻ hiểu Lâm Động nhất. Chỉ trong mấy năm, một kẻ xuất thân từ Phân gia nhỏ bé đã từng bước đuổi kịp và vượt qua hắn, nhân vật như vậy dù Lâm Lang Thiên có tỏ ra coi thường thì hắn cũng không thể không thừa nhận đối thủ này vô cùng khó đối phó.