Lâm Động từ từ bay chậm lại, cuối cùng hạ xuống một cây cổ thụ, mắt nhìn chăm chú về thân ảnh vô cùng quen thuộc kia.
Hai người đến từ cùng một Vương triều, cùng một Gia tộc, cùng một họ, cũng có cùng thiên phú nữa, nhưng quan hệ lại như nước với lửa, không thể hòa hợp.
Mối quan hệ như vậy có lẽ được hình thành từ sau khi Lâm Lang Thiên đánh trọng thương phụ thân Lâm Động, rồi sau đó trải qua biết bao nhiêu sự việc, quan hệ này lại càng trở nên không thể hòa giải.
Lâm Động biết rất rõ Lâm Lang Thiên sẽ trở thành mối lo lớn của mình, mối hận của hắn với mình cũng không thể có khả năng tiêu giảm. Nếu để hắn có cơ hội, Lâm Động biết chắc rằng hắn sẽ không chút do dự mà ra tay.
Nhưng cũng như vậy, nếu Lâm Động có cơ hội, hắn cũng nhất quyết không nương tay. Nhìn từ góc độ nào đó thì tính cách của hai người này quả nhiên rất giống nhau.
Bầu trời trong xanh, mây trắng bay lững lờ, hai thân ảnh đứng trên ngọn cây cổ thụ nhìn nhau từ xa, chỉ là trong ánh mắt đều đầy hàn ý, thậm chí lạnh đến mức không khí như bị đóng băng lại.
Tiểu Viêm đứng ngay sau Lâm Động, bàn tay to lớn chầm chậm nắm chặt lấy cây thiết côn, thân thể hơi nghiêng về phía trước, ánh mắt lóe lên ánh sáng đầy hung bạo.
Theo Lâm Động nhiều năm nay, Tiểu Viêm cũng rất rõ ân oán giữ Lâm Động và Lâm Lang Thiên. Hắn biết những loại kẻ thù có thể gây uy h**p cho Lâm Động như Lâm Lang Thiên, nhất thiết phải trừ bỏ.
- Lâm Động, bọn chúng ta lại gặp nhau rồi!
Gió nhẹ thôi qua, gương mặt tuấn dật của Lâm Lang Thiên nhếch lên nụ cười lạnh lùng, nói.
- Trốn lâu như vậy cuối cùng cũng chịu ra rồi sao?
Lâm Động khẽ cười.
- Ngươi cũng biết rồi, nếu không chắc chắn thì ta sẽ không dễ dàng hiện thân… Có điều, nếu giờ ta đã hiện thân thì có lẽ kẻ gặp nguy hiểm sẽ là ngươi đấy…
Lâm Lang Thiên cười, dường như đã lấy lại sự tự tin và cao ngạo khi lần đầu tiên gặp Lâm Động. Xem ra trong thời gian biến mất, hắn đã có được cơ ngộ không tệ nào đó.