Xoẹt!
Trước bao ánh mắt chăm chú, Lâm Động bay tới, bàn tay tóm lấy Sinh Tử Chuyển Luân Đan. Vì thanh thế của hắn khi đại chiến với Điền Chấn lúc trước, nhất thời không có ai dám ra tay ngăn cản, mà tất cả cùng nhìn về phía Điền Chấn.
Điền Chấn lúc này, nụ cười trên gương mặt đã mất hẳn, hai mắt đỏ ngầu, gương mặt có phần méo mó, vô cùng đáng sợ.
- Ngu xuẩn, ngươi đánh giá mình quá cao rồi đấy!
Giọng nói lạnh lẽo đến tận xương tủy chầm chậm phát ra từ miệng Điền Chấn, trong đó chứa đầy sát khí không chút che giấu.
Nghe thấy giọng nói đó, tất cả mọi người cùng giật mình, dường như Điền Chấn có dấu hiệu muốn bùng phát rồi.
- Tưởng rằng Liễu Bạch đánh giá cao ngươi một chút là tự coi mình là nhân vật đáng nể rồi hả? Hôm nay ta muốn xem xem ngươi cứng đầu được đến mức nào?
Ầm!
Điền Chấn vừa dứt lời lập tức lao tới, nguyên lực hùng hồn bao phủ toàn thân, một luồng áp lực to lớn ập tới khiến tất cả dường như hít thở cũng khó khăn.
Uỳnh!
Giữa không trung, Điền Chấn tung ra một quyền, một đạo quyền phong đem theo sát khí cuồng bạo đánh về phía Lâm Động.
Cảm giác được kình phong một lần nữa tấn công, ánh mắt Lâm Động lạnh băng, nhưng khi hắn định quay lại ra tay thì một thân hình to lớn xuất hiện phía sau mình, chính là Tiểu Viêm!
- Đại ca, huynh cứ lấy Sinh Tử Chuyển Luân Đan là được rồi, tên này cứ giao cho ta!
Cây thiết côn trong tay Tiểu Viêm rung lên, những tấm vảy trên đó bật ra, ánh lên những tia hàn quang rồi hung mãnh lao về phía đạ kình phong nguyên lực kia.
Ầm!
Âm thanh trầm đục vang lên khi cả hai chạm vào nhay, kình phong cuồn cuộn ra khắp nơi, khi chạm đến Tiểu Viêm thì một luồng hắc quang tràn ra chế ngự hết kình phong.
Thấy Tiểu Viêm ra tay, Lâm Động hơi sững lại, rồi gật gật đầu. Thực lực Tiểu Viêm cũng chỉ là Nhất Nguyên Niết Bàn nhưng bản thể nó vốn là Thiên Ma Hổ Yêu, sức mạnh nhục thể của nó chỉ hơn chứ không kém Lâm Động. Hơn nữa nó cũng có không ít tuyệt chiêu, Điền Chấn muốn giải quyết nó cũng không phải chuyện dễ.