Bên trong chính điện yên tĩnh không tiếng động, trong mắt tất cả mọi người không khỏi giấu được sự chấn động đến kinh ngạc. Bọn họ thật sự không thể tin rằng một chưởng ngưng tụ gần như toàn lực của Mộ Sa lại bị một quyền tầm thường không có gì khác lạ của Lâm Động thắng thế, chấn áp phá tan!
- Quyền ý thật đáng sợ!
Đương nhiên, cường giả như bọn Tống Đoan cũng vậy, ánh mắt cũng cực kỳ tập trung. Bọn hắn có thể cảm nhận rõ ràng một cỗ quyền ý kinh người từ trong quyền này của Lâm Động tán phát ra. Sự cương mãnh đó như muốn phá tan cả thiên địa!
Bọn hắn thực không thể tưởng tượng, Lâm Động làm sao có thể có được một quyền ý đáng sợ đến vậy?
Bọn hắn hiểu rất rõ, thứ quyền ý kỳ bí nhưng vô cùng cương mãnh này rõ ràng không phải những kẻ năng lực như bọn hắn có thể đánh lại được. Chỉ có những cường giả chân chính mới có thể luyện được đến cảnh giới đáng sợ này.
Mà đến được cảnh giới đó rồi, có lẽ võ công đối với những người đó cũng không còn cần thiết nữa. Có được cảnh giới đó, chỉ cần giơ tay nhấc chân cũng đã có được sức mạnh đủ để phá tan thiên địa!
- Làm sao có thể?
Hai người liếc nhìn nhau, đều thấy trong mắt người kia có một vẻ cơ hồ không thể tin chuyện đang xảy ra. Nhưng hai gã Tống Đoan rõ ràng là cực kỳ thông minh, sau khi trải qua sự khiếp sợ ban đầu, trong mắt liền hiện lên nét trầm ngâm. Một lát sau, thân thể khẽ động, cơ hồ như đã hiểu ra được cái gì đó.
- Truyền thừa chân chính của Bát Cực Tông này, thực ra không phải vũ kỹ gì mà là ý cảnh Bát Cực!
Miệng hai gã Tống Đoan nhất thời trở nên đắng chát, trong lòng chợt cảm thấy một cảm giác tiếc nuối. Vũ kỹ mà bọn hắn đoạt được tuy không phải là tệ, nhưng nếu so sánh với Bát Cực Quyền Ý này, rõ ràng là thua kém không chỉ có một phần.
Khi nãy hai gã cũng vì đoạt được truyền thừa mà trong lòng vô cùng hoan hỉ, giờ bị một gáo nước lạnh dội từ trên đầu xuống, toàn thân bây giờ đều cảm thấy buốt giá.
Dưới sự theo dõi chăm chú của những ánh mặt lộ vẻ kinh ngạc, Mộ Sa kia mang theo sắc mặt tái nhợt lùi về sau mấy bước, ánh mắt cực kỳ kinh hãi nhìn Lâm Động, giọng khàn khàn nói:
- Đây là Bát Cực Quyền Ý? Không ngờ ngươi đã chiếm được Bát Cực Quyền Ý!
Câu nói kế tiếp, Mộ Sa cơ hồ không nhịn được gầm thét lên, trong ánh mắt chất chứa sự tham lam cùng với sự không cam chịu. Gã vốn nhìn thấy Lâm Động lần này tay trắng không thu hoạch được gì mà vô cùng hả hê, nhưng tình hình trước mắt khiến cho gã hiểu rằng, ở di tích Bát Cực Tông lần này, kẻ mỉm cười chiến thắng cuối cùng vẫn chính là Lâm Động!