Bên trong chính điện náo loạn ầm ỹ, mọi người tất cả đều hướng về chỗ ụ đá. Bàn tay của Lâm Động cùng với ba gã Tống Đoan đều đang áp chặt lên đó, nhìn thoáng qua có một cỗ ba động cường mãnh từ trong ụ đá tán phát mà ra.
Tiểu Viêm đứng cạnh Lâm Động nhìn ba gã Tống Đoan. Nó thoáng chau mày, kìm chế sự kích động muốn dùng thiết côn đánh bay ba kẻ đáng ghét này. Lúc trước khi chưa nghe thấy lời nói của Lâm Động, nó luôn kìm chế cảm xúc bên trong mình.
Ba!
Chính trong lúc Tiểu Viêm đang nhìn Lâm Động, bên trên ụ đá kia đột nhiên vang lên những tiếng động rất nhỏ. Sau đó tất cả đều thấy, thân thể ba gã Tống Đoan chấn động, rồi thoáng chút loạng choạng lùi lại. Nhưng trên mặt bọn hắn không hề lộ vẻ gì là sợ hãi, mà ngược lại tràn đầy sự vui mừng.
Nhìn thấy sắc mặt này của ba gã, thần sắc của một số người trong đại điện chợt thay đổi, chẳng lẽ ba gã Tống Đoan đã thu hoạch được gì từ trong ụ đá?
Đối với ánh mắt nhìn của mọi người xung quanh, ba gã Tống Đoan không hề để tâm, ánh mắt bọn hắn nhìn lướt qua bóng dáng của Lâm Động, sau đó ánh mắt lóe lên, vung tay:
- Đi!
Có lẽ bọn hắn cũng biết rằng hành động khi trước hiển nhiên là đã chọc giận Lâm Động. Tuy rằng bọn hắn không hề sợ, nhưng cũng không hề muốn giao chiến với một kẻ đang tức giận điên cuồng. Hơn nữa hôm nay truyền thừa đã về tay, chờ bọn hắn ngày sau tu luyện thành, thì chắc chắn cho dù có là Lâm Động cũng không có tư cách dương dương như vậy trước mắt bọn hắn.
Vừa nghe thấy lời nói đó của ba gã Tống Đoan, thuộc hạ của bọn hắn cũng nhanh chóng lập tức gật đầu, sau đó toan rút đi.
- Nếu như ba vị cứ vậy mà đi, có phải là quá vô trách nhiệm rồi chăng?
Nhưng mà, ngay khi bọn hắn chuẩn bị bỏ đi, Lâm Động vốn vẫn quay lưng về phía bọn hắn, chợt nở nụ cười thản nhiên. Rồi bàn tay đang áp vào ụ đá hạ xuống, quay đầu lại, ánh mắt như trêu ngươi nhìn vào ba người gã Tống Đoan.
Thấy vẫn còn bị Lâm Động truy xét, ánh mắt ba gã Tống Đoan chợt cũng nheo lại, nói:
- Ngươi muốn thế nào?
- Quyền ý trên ụ đá này, nếu không phải là ta ngăn chặn, e rằng có lẽ các ngươi cũng chẳng thể xông vào mà nhìn thấy truyền thừa. Nhưng mà các ngươi ngay cả đồ trong tay ta mà cũng cướp đi, có phải là quá đáng lắm không?
Lâm Động cười, ánh mắt mang theo một tia sắc lạnh nhìn về phía Mộ Sa, chậm rãi nói.
- Lâm Động, truyền thừa này kẻ nào có năng lực thì giành được, ngươi không giành được chỉ có thể là do ngươi không có bản lãnh mà thôi. Ngươi giảo biện ở đây, muốn thế nào? Định bắt bọn ta giao truyền thừa đoạt được cho ngươi à?