Huyết đoàn màu đen lơ lửng trong lòng bàn tay Lâm Động, phảng phất bên trong có những âm thanh rồng gầm chó sủa, khí tức bạo liệt truyền ra mang theo một cảm giác tang thương từ xa xưa vọng lại.
Đây chính là huyết mạch Viễn Cổ của Ma Long Khuyển, rõ ràng một chiêu ấy của Lâm Động gần như đã đem toàn bộ huyết mạch ẩn chứa bên trong xương cốt Ma Long Khuyển rút hết ra ngoài.
Cảm nhận được sự cường mãnh của huyết mạch Ma Long Khuyển, trong ánh mắt Lâm Động lóe lên một sự vui mừng. Có được huyết mạch của Ma Long Khuyển này, nếu như dùng để triệu hồi tàn hồn Viễn Cổ Thiên Ngạc nhất định sẽ phát huy tác dụng rất lớn.
- Lâm Động, ngươi không thấy đã đi quá giới hạn rồi sao?
Lúc này, sắc mặt ba gã cường giả Nhị Nguyên Niết Bàn vô cùng khó coi, cuối cùng không nhịn được buộc phải lên tiếng.
Nhìn đám huyết mạch Viễn Cổ lớn trong tay Lâm Động, sau đó nhìn vào chút nhỏ nhoi trong tay mình, có lẽ trong lòng bọn hắn cảm thấy như vậy thật là không công bằng.
Lúc này mọi người ở xung quanh cũng đều do biến cố bất ngờ phát sinh này mà ánh mắt nhìn qua liếc lại. Những cường giả dưới trướng ba Đại Vương triều, kia ánh mắt càng trở nên tập trung vào Lâm Động, nguyên lực chậm rãi thôi động.
Cảm nhận được ánh mắt của những người này, thân hình Tiểu Viêm khẽ động, đã xuất hiện phía trước thi thể Ma Long Khuyển, thiết côn trong tay đập mạnh xuống đất, một cỗ khí tức hung bạo lập tức cuồn cuộn xuất khai, khiến cho cường giả của ba Đại Vương triều đều biến sắc.
- Ba vị, Ma Long Khuyển này chỉ là vật vô chủ, việc này vốn là ai có thể lấy được bao nhiêu thì lấy. Sao vậy? Chẳng lẽ ba vị vẫn còn có ý muốn tranh đoạt?
Lâm Động bàn tay lật qua, đem huyết mạch Ma Long Khuyển cho vào túi Càn Khôn của mình, ánh mắt hướng về ba gã cường giả Nhị Nguyên Niết Bàn, cười nhạt nói.
- Lâm Động, ta biết năng lực của ngươi không phải tầm thường, có điều Ma Long Khuyển này là do bọn chúng ta cùng hợp sức trảm sát, hôm nay ngươi vừa động thủ đã lấy đi quá nửa những thứ tốt, như vậy có phải là thái quá hay không?
Một gã cường giả Nhị Nguyên Niết Bàn dáng người cao gầy, đôi mắt có chút âm u nói.
- Không sai, ngươi hãy lấy huyết mạch Ma Long Khuyển kia ra, chia làm bốn phần, bọn ta và ngươi bốn người chia mỗi người một phần bằng nhau, thế nào?
Lần này mở miệng lại là một gã nam tử vận áo vàng, hắn lãnh đạm liếc nhìn Lâm Động, tuy trong lời nói có ý muốn thương lượng, nhưng ngữ khí này thực ra giống một sự ra lệnh hơn.
Hiển nhiên, việc Lâm Động đã đánh bại Thạch Khôn đủ để khiến cho những cường giả này phải nhìn bằng con mắt nể phục, nhưng điều đó không có nghĩa bọn hắn phải kiêng dè Lâm Động. Bọn hắn có thể ngầm chấp nhận việc trước mặt Lâm Động mất đi một vài phần ngạo khí, nhưng không thể chấp nhận hành động đổi khách thành chủ không coi bọn hắn ra gì này của Lâm Động.
Lâm Động lườm hai gã này, lúc trước hắn từ những lời bàn tán của mọi người xung quanh, cũng đã biết rõ lai lịch của ba gã này. Gã nói đầu tiên, tên là Tống Đoan, Vương triều Đại Tống của gã cũng là một Vương triều Cao cấp, so với Vương triều Ma Nham tuyệt chỉ có mạnh chứ không hề yếu hơn. Còn nam tử vận áo vàng đứng đằng sau, tên là Mộ Sa, Vương triều Thiết Sa, thực lực của bản thân và thực lực của Vương triều đều đứng ngang hàng với Vương triều Đại Tống kia.