Trong biển lửa mênh mông, cảnh tượng bất ngờ này khiến Lâm Động không kịp phản ứng. Vì cẩn thận, hắn không để lộ bản thân mà cẩn thận dùng một chút Niết Bàn Ma Viêm để ẩn mình trong biển lửa.
Ẩn mình trong biển lửa, ánh mắt hắn không kìm được mà nhìn về hướng đó. Hắn phát hiện trong vùng chân không đó không chỉ một mà có đến hai thân ảnh. Chỉ có điều thân ảnh thứ hai dường như cũng dùng cách tương tự Lâm Động, khiến thân thể như hung hợp với môi trường xung quanh, vì thế mà lúc đầu Lâm Động không phát hiện ra hắn.
- Hai kẻ này rốt cuộc từ đâu đến?
Ánh mắt Lâm Động rất nặng nề, hắn có thể cảm nhận được mối nguy hiểm thậm chí hơn cả Liễu Bạch, phát ra từ người kẻ đó. Bạn đang đọc truyện được lấy tại chấm cơm.
Phát hiện này khiến Lâm Động quả thực có phần bị chấn động. Hắn biết Chiến trường Viễn Cổ là nơi ngọa hổ tàng long, nhưng không đến mức thế này chứ?
- Khí tức của hai kẻ này có phần cổ quái!
Giọng nói cảnh giác của Tiểu điêu bỗng vang lên.
- Là sao?
Lâm Động nhíu mày, hỏi trong đầu.
- Ta cũng không nói rõ được, so với những kẻ khác trong Chiến trường Viễn Cổ, khí tức của bọn chúng có phần khác biệt.
Tiểu điêu nói.
Lâm Động khựng lại, những người trong Chiến trường Viễn Cổ đều đến từ các Vương triều ở Đông Huyền Vực, Tiểu điêu lại nói khí tức của những kẻ này khác biệt, lẽ nào… bọn chúng không phải người Đông Huyền Vực?
Ý nghĩ đó khiến Lâm Động phải lắc đầu. Chiến trường Viễn Cổ này là nơi rèn luyện tuyển chọn đệ tử của các siêu cấp Tông phái ở Đông Huyền Vực. Những người không phải ở Đông Huyền Vực chắc chắn không thể vào được. Hai kẻ kia thực lực có vẻ khá ngang ngược, nhưng nếu đứng trước siêu cấp Tông phái thì cũng là bình thường, không thể lẻn vào Chiến trường Viễn Cổ này mà bọn họ không biết.
Khi Lâm Động đang suy nghĩ thì hai kẻ trong cùng chân không đó dường như bắt đầu nói chuyện, giọng không lớn lắm nên Lâm Động nghe không rõ, nhưng mơ hồ hắn vẫn nghe ra một giọng khàn khàn.