Một trận chiến vốn dĩ phải vô cùng quyết liệt đã nhẹ nhàng được Lâm Động hóa giải. Đám người nam tử thanh y kia không phải loại ngu xuẩn, Lâm Động hiện nay danh tiếng ngày một vang xa, mà thực lực cũng tăng nhanh như thế. Ngay cả Thạch Khôn, một cường giả Nhị Nguyên Niết Bàn cũng bại trong tay hắn, điều này cho thấy điều gì, bọn nam tử thanh y hiểu rõ ràng nhất.
Tại nơi này, thực lực rốt cuộc vẫn là thứ khiến người ta kính sợ nhất!
Tần Sâm đã phải chịu thua thiệt, cũng không nói gì, quay trở lại Vương triều của mình. Sắc mặt hắn có phần tối tăm, có điều ánh mắt âm u của hắn không nhìn Lâm Động mà là nhìn ba người bọn nam tử thanh y kia. Thiết nghĩ hắn cũng đã hiểu tại sao vừa rồi ba kẻ này lại biến thành câm nín hết cả. Thì ra là để hắn làm vật thí nghiệm thử thực lực của Lâm Động.
Giờ đã biết thực lực rồi, nhưng thể diện của hắn đã mất đi không ít.
Đối diện với ánh mắt đó của Tần Sâm, ba kẻ kia cũng có phần không tự nhiên, chỉ cười khan, nhưng bọn chúng cũng biết lần này đã đắc tội với Tần Sâm rồi. Tuy bọn chúng không sợ nhưng ít đi một đồng bọn cũng chẳng phải chuyện gì vui vẻ.
Ba người bọn Mạc Lăng ở phía dưới cũng sững sờ đứng nhìn cảnh tượng đó. Nhìn bộ dáng đó dường như bốn Đại Vương triều đều không có hành động gì nữa. Lẽ nào chuyện đến đây là hết?
Ba người quay mặt nhìn nhau, đều thấy trong mắt đối phương là sự chấn động không gì che giấu nổi. Bọn họ biết rằng, nếu tin này mà truyền đến Vương triều Đại Viêm thì không biết sẽ gây nên sự chấn động đáng sợ đến mức nào. Vương triều Đại Viêm cũng tham gia không ít lần Bách Triều Đại Chiến, nhưng chưa có một vị tiền bối nào đạt được mức này ở trong Chiến trường Viễn Cổ.
Nghĩ đến đây, ba người bọn họ đều có cảm giác phức tạp. Nhớ ban đầu khi tất cả bọn họ đến Chiến trường Viễn Cổ này, thực lực đều tương đương nhau. Nhưng chỉ trong nửa năm ngắn ngủi mà Lâm Động đã bỏ lại bọn họ tít phía sau, điều này quả thực khiến bọn họ cảm thấy xấu hổ.
Trên không trung, Lâm Động tóm lấy ba tấm ấn phù, mắt hắn vẫn nhìn về phía đỉnh núi kia. Mấy đạo thân ảnh ở đó đều khiến ánh mắt hắn có phần nặng nề. Có lẽ những người này mới có thể coi là bá chủ của địa vực Tây Bắc này. Chẳng trách lần trước gặp Mục Hồng Lăng, cô ta tỏ ra khá coi thường Vương triều Ma Nham. Thì ra đằng sau còn có bối cảnh như vậy.