Soạt soạt!
Trên bầu trời của hòn đảo, vô số ánh mắt cùng đồng thời nhìn về hai thân ảnh đột nhiên xuất hiện đó. Bọn họ vô cùng kinh ngạc vì có người dám nhúng tay vào chuyện giữa bốn Đại Vương triều.
Cùng lúc đó ba người bọn Mạc Lăng cũng nhận ra Lâm Động, sự xúc động tràn ngập trong mắt. Nhưng rồi ba người đã tỉnh táo lại, sự kích động qua đi và thay vào đó là nỗi lo lắng. Bọn họ biết danh tiếng gần đây của Lâm Động không nhỏ, thậm chí Vương triều Ma Nham cũng không thể làm gì hắn. Nhưng trước mắt, bất cứ ai trong bốn Đại Vương triều này đều không hề thua kém Vương triều Ma Nham, nếu bọn chúng liên thủ thì e là Lâm Động sẽ gặp nguy hiểm.
- Ngươi là Lâm Động?
Vào lúc sắc mặt ba người bọn Mạc Lăng thay đổi, gã nam tử thanh y cũng nhận ra gương mặt Lâm Động, sắt mặt hơi biến, trầm giọng nói.
- Ồ, hắn chính là Lâm Động dám đối đầu với Vương triều Ma Nham đó sao? Hình như cũng chẳng có gì đặc biệt.
Thủ lĩnh của một Vương triều khác cười lạnh liếc nhìn Lâm Động, nói.
Nhưng thủ lĩnh của hai Vương triều còn lại thì không như vậy, ánh mắt chúng trở nên nặng nề khiến người ban đầu kia bất giác khựng người, rồi sắc mặt trở nên khó coi, lạnh băng nói:
- Lâm Động, đừng tưởng Vương triều Ma Nham không làm gì được ngươi là ngươi giỏi lắm. Chuyện này không phải ngươi muốn nhúng tay vào là được đâu, giờ lập tức rút lui ta có thể bỏ qua cho.
- Thứ ấn phù Tông phái này người có duyên mới có được. Ba vị bằng hữu của ta đây đã có được nó thì nên được hưởng truyền thừa. Mấy vị hành động như vậy có phải hơi quá đáng rồi không?
Lâm Động mặc kệ lời của hắn, bình thản nói.
Nghe thế, sắc mặt bốn người bọn nam tử thanh y hơi thay đổi, kẻ cười lạnh vừa rồi thì đại nộ quát lên:
- Tiểu tử ngươi đừng có tự dẫn lửa thiêu mình, ngươi đắc tội Vương triều Ma Nham đã khiến ngươi thành chó nhà có tang rồi. Ta nghe nói Thạch Khôn đã đột phá Nhị Nguyên Niết Bàn, nếu để hắn biết được tin tức của ngươi, e là cái mạng nhỏ của ngươi đã mất rồi, giờ còn dám ở đây nghênh ngang nữa không?
Nghe vậy, cơ mặt ba người bọn nam tử thanh y không khỏi co giật một cái, nhìn cái gã vừa nói với ánh mắt cổ quái.
Lâm Động cũng vì lời nói đó của hắn mà khựng lại một chút, rồi bất cười lắc đầu. Xem ra tên kia vẫn chưa biết tin Thạch Khôn đã bị Lâm Động đánh thành tàn phế. Chẳng trách mà sắc mặt ba người kia lại kỳ quái như vậy.
- Lâm Động huynh, chúng ta không cần phù ấn nữa, cứ cho chúng, chúng ta đi thôi!