Hai đạo thân ảnh nhanh như chớp bay qua bầu trời xám xịt, chớp mắt đã ở xa tít cuối tầm mắt.
Hai đạo thân ảnh đó đương nhiên là Lâm Động và Tiểu Viêm, vốn dĩ bọn họ định trực tiếp tiến thẳng vào sâu trong Viễn Cổ Bí Tàng, nhưng bất ngờ lại gặp biến cố này. Ba người bọn Mạc Lăng đã theo hắn trong khoảng thời gian khá dài, Lâm Động cũng coi bọn họ như bằng hữu. Nay nghe tin bọn họ gặp nạn, với tính cách của hắn đương nhiên không thể khoanh tay đứng nhìn.
Thông tin về di tích Tông phái xuất hiện hiển nhiên đã lan truyền đi với tốc độ chóng mắt, vì thế khi Lâm Động trên đường đi cũng thấy không ít người từ bốn phương tam hướng đổ về hướng đó, và đương nhiên là mục tiêu của bọn họ cũng giống hắn.
- Xem ra di tích Tông phái là có thật rồi!
Nhìn cảnh tượng đó Lâm Động hơi trầm ngâm. Đa số các Vương triều có mặt tại đây đều vì nghe tin mà đến, nhưng bọn họ cũng không phải đến một cách mù quáng. Nhìn cục diện lúc này, chắc chắn các nơi khác cũng nghe được tin, nếu không thì cũng không có nhiều cường giả thế này.
- Thế này thì hơi rắc rối rồi!
Lâm Động lẩm bẩm, nhiều cường giả và Vương triều đều nhằm vào di tích này, nhưng loại di tích hoàn chỉnh thế này đều có tầng phòng hộ rất mạnh, chỉ người có ấn ký Tông phái mới có thể vào trong và nhận truyền thừa.
Như vậy, ấn ký Tông phái tự nhiên sẽ trở thành thứ nguy hiểm, vô số người nhằm vào nó. Nếu như người có được ấn ký là cường giả có sức uy h**p lớn thì còn được, những kẻ khác tuy không cam tâm nhưng cũng không dám làm gì. Nhưng lúc này người có được ấn ký lại là ba người bọn Mạc Lăng, hiển nhiên bọn họ không đạt được trình độ đó.
Việc bọn họ đến từ Vương triều Hạ cấp Đại Viêm lại càng khiến nhiều kẻ coi thường. Như vậy ấn ký trong tay bọn họ không những không thể đem lại truyền thừa cho bọn họ mà e là sẽ gây ra đại họa.
Trong mắt cường giả của rất nhiều Vương triều, đám người Mạc Lăng bọn họ không có tư cách để có ấn ký Tông phái, vì thế bọn họ chỉ có hai sự lựa chọn, một là giao ấn ký ra, hoặc là… giao mạng!
Không có đủ thực lực, dù là kỳ ngộ từ trên trời rơi xuống đều có thể biến thành tai họa trong chớp mắt.
Lâm Động hơi mím môi, rồi đột nhiên ngẩng lên nhìn về phía xa. Chỉ thấy ở cuối tầm mắt xuất hiện một hòn đảo khổng lồ lơ lửng trên không. Hòn đảo này to hơn bất cứ hòn đảo nào Lâm Động từng thấy trên đường đi, hơn nữa trên đó mơ hồ còn có năng lượng lan tỏa.