Niết Bàn Kiếp và Phong Lôi Kiếp giằng co trọn vẹn gần nửa ngày, sấm sét giữa không trung cùng với hỏa nhiệt ba động phát ra từ trong cơ thể Lâm Động khiến cho cả đài tu luyện trở nên cực kỳ nóng rực, thậm chí ngay cả Niết Bàn Khí tràn ngập cũng bởi vì vậy mà trở nên cuồng bạo lên.
Hai loại đại kiếp đồng thời xuất hiện, đối với cường giả bình thường mà nói thì quả thật là chuyện xui xẻo mang tính hủy diệt. Chỉ có điều đối với Thạch phù thần bí và Thôn Phệ Tổ Phù của Lâm Động mà nói thì chỉ có tác dụng khiến thực lực của hắn có cơ hội tăng mạnh mà thôi.
Dù hai loại đại kiếp này cùng đến khiến Lâm Động có chút đau khổ, nhưng khi so sánh với thực lực tăng vọt thì chút đau khổ này quả thực hoàn toàn không đáng kể chút nào.
Bởi vậy, lúc trời gần tối thì ba động của màn hào quang đỏ thẫm bao phủ bên ngoài đài tu luyện mới dần yếu bớt, cho đến cuối cùng hoàn toàn biến mất.
Tại trung tâm đài tu luyện, thân ảnh Lâm Động lẳng lặng ngồi xếp bằng. Lúc này kim quang trên người hắn đã thu liễm lại, loại khí tức cuồng bạo lúc trước cũng theo kim quang ẩn sâu vào trong cơ thể Lâm Động.
Màu sắc làn da của Lâm Động cũng dần hồi phục lại bình thường. Nhìn hắn bình thản ở giữa không trung, hiển nhiên Niết Bàn Kiếp và Phong Lôi Kiếp đã biến mất, Lâm Động đã thuận lợi vượt qua.
Xuy!
Hai mắt đang đóng chặt đột nhiên mở ra, bên trong mơ hồ có phong lôi xẹt qua. Không khí trước mắt Lâm Động trong chớp mắt bị chấn bạo, phát ra tiếng nổ mạnh trầm thấp.
Rắc rắc!
Lâm Động chậm rãi cử động các đầu khớp xương, xương cốt phát ra tiếng răng rắc. Một cỗ lực lượng cường đại hơn so với lúc trước không biết bao nhiêu lần giống như miếng bọt biển hút đầy nước, từ trên thân thể hắn thẩm thấu ra ngoài.
Lòng bàn tay siết chặt, sau đó nện ra một quyền.
Bình!
Không khí vô hình dưới một quyền nhanh chóng ngưng tụ, sau đó trực tiếp bị áp súc thành một viên đạn pháo không khí vô hình, sau đó hung hăng nện lên màn hào quang đỏ thẫm, khiến cho màn hào quang tạo nên một trận ba động rất nhỏ.
Một quyền này nếu như nện lên người một cường giả bình thường thì chỉ e ít nhất cũng bị trọng thương.
Một quyền nện ra, tâm thần Lâm Động khẽ động, tinh thần lực tràn đầy nhanh như thiểm điện ngưng tụ quanh người, bao phủ lấy thân thể của hắn. Hai tay Lâm Động vung lên, theo tinh thần lực cường đại, hắn có thể cảm ứng được màn hào quang đỏ thẫm Niết Bàn Khí đang không ngừng vọt tới. Thậm chí hắn còn có thể cảm thấy màng hào quang đỏ thẫm còn có thể chảy ra, đem toàn bộ tình huống của Đan Hà thu vào trong đầu.
Mà đồng thời, hắn cũng phát hiện đám người Vương Liệt giống như hổ đói dòm mồi ở bên ngoài đài tu luyện cũng dần bừng lên từng trận hàn ý.
- Thành công vượt qua rồi sao?
Tiểu điêu và Tiểu Viêm lúc này cũng đem ánh mắt mừng rỡ chuyển về phía Lâm Động, mặc dù trong lòng đã có được đáp án, thế nhưng vẫn không nhịn được hỏi lại.