Trên Đan Hà mênh mông rộng lớn, thỉnh thoảng lại có bóng người vụt qua rồi từ trong Đan Hà bay ra vô số những thân ảnh đỏ rực, ở khắp nơi trên Đan Hà liên tục xảy ra những trận đại hỗn chiến.
Lần này Viễn Cổ Bí Tàng mở ra hiển nhiên đã phá vỡ sự yên tĩnh bao năm qua của không gian này, từ đó khiến cho nơi này càng ngày càng hỗn loạn.
Lúc đó, tại một nơi nào đó cạnh Đan Hà, một lượng lớn nhân ảnh đang tụ tập, ánh mắt bọn họ đều chăm chú nhìn về một đài tu luyện trong Đan Hà, nơi có quầng sáng đỏ rực với sức mạnh lớn lao đang bao trùm.
Những nhân ảnh này mặc quần áo khác nhau, huy chương Vương triều trước ngực cũng không giống nhau, hiển nhiên không phải từ một Vương triều.
- Vương Liệt, tên tiểu tử Lâm Động đó đang trốn trong đó à?
Một nam tử cao gầy nhìn đài tu luyện rồi quay sang hỏi.
- Ừm! Ta tận mắt thấy hắn vào trong đó. Trần Cổ huynh, Vương triều Cổ Thi các huynh không phải rất thích Linh khôi sao? Vừa hay tiểu tử đó có một đầu Linh khôi Nhất cấp, nếu huynh có được nó chắc chắn sẽ là trợ lực không nhỏ.
Vương Liệt cười nói. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
- Linh khôi Nhất cấp?
Nghe thế, ánh mắt gã nam tử được gọi là Trần Cổ không khỏi lóe lên sự tham lam, cười nham hiểm:
- Ta đã nghe nói về tiểu tử đó, nghe nói cũng là một Thiên Phù sư, ta cũng muốn thử giao đấu với hắn xem liệu có lợi hại như tin đồn không.
- Ha ha, xem ra Trần Cổ huynh đánh giá hắn khá cao. Huynh đã vượt qua một lần Phong Lôi Kiếp, là một Thiên Phù sư Nhất ấn chân chính. Ta nghe nói hắn mới thành Thiên Phù sư không lâu, sao có thể sánh được với huynh?
Bên cạnh Vương Liệt là một người nhìn bộ dạng khá hiền lành, gương mặt nở nụ cười hiền hậu. Có điều những người quen hắn thì biết hắn là loại tâm địa độc ác, bộ dạng kia đã khiến không ít người thành vong hồn trong tay hắn.
- Hắc hắc, Trịnh Hắc Trụ, ngươi đừng giở giọng đó với ta. Nghe nói tiểu tử hắn từng đả thương cả Thạch Hiên của Vương triều Ma Nham, thủ đoạn không ít đâu. Ta sẽ không ngu ngốc mà gây chuyện với hắn.
Trần Cổ nhếch môi cười.
- Hai vị không cần cãi nhau, đúng là tiểu tử hắn có chút bản lĩnh, nhưng ba chúng ta đều là cường giả Nhất Nguyên Niết Bàn, huống hồ còn có vô số cường giả Niết Bàn khác. Bất luận hắn có thủ đoạn gì thì cũng khó lòng thoát khỏi cái chết. Giết hắn rồi, không chỉ Linh khôi là của chúng ta mà cả đài tu luyện này, chúng ta cũng chiếm cứ được. Tu luyện ở đây không chỉ không cần lo thiếu Niết Bàn Đan mà chưa biết chừng còn có thể xung kích Niết Bàn Kiếp lần thứ hai nữa.