Hai đạo kình phong vô cùng hung hãn, dưới sự quan sát của mọi người, giống như là thiên thạch va vào núi đá với sự xung đột mạnh mẽ, một lực xung kích khó có thể tưởng tượng nổi.
Vào khoảnh khắc va chạm, kình phong cuồng bạo mà mắt thường có thể nhìn thấy điên cuồng cuốn mạnh ra. Mặt đất trong vòng hơn mười trượng xung quanh hai người đều bị sụp xuống, rất nhiều cường giả đứng gần xung quanh cũng vội vàng hoảng sợ tránh lui ra, sợ rằng mình bị liên lụy.
Ầm!
Đại điện chấn động mạnh mẽ. Trong giây lát, một âm thanh lớn truyền ra, sau đó mọi người đều nhìn thấy Thạch Khôn, trong tay vẫn giữ đao mang kim sắc sắc bén, đột ngột lùi lại, thân hình trên không xoay mình một cái mới có thể đáp xuống. Nhưng mặt sàn hắn định đặt chân xuống, cũng đã bị đạp nát hết thành cám.
Răng rắc, răng rắc!
Trong lúc thân hình Thạch Khôn bật ngược trở lại, thân thể tráng kiện của Tiểu Viêm cũng phải lui lại mấy bước, mặt sàn cứng chắc dưới chân hắn đều bạo liệt biến thành vô số mảnh vụn nhỏ.
Lần giao thủ này của hai người không có ai chiếm được thế thượng phong tuyệt đối.
Tất cả mọi người trong đại điện nhìn thấy kết cục này, ánh mắt đều lộ vẻ chấn động. Ngay cả đại hán mình để trần của Vương triều Hồng Hoang cùng với nữ tử hắc y của Vương triều U Tuyền, trong mắt đều là sự ngưng trọng.
Thạch Khôn là nhân vật thế nào? Đó chính là cường giả đã từng thử trùng kích Niết Bàn Kiếp lần thứ hai. Tuy rằng đã thất bại, nhưng ai cũng hiểu rằng trải qua một lần thất bại, chờ đến lần sau, khả năng vượt qua của hắn sẽ có đến hơn bảy phần thành công. Đến lúc đó, hắn sẽ là cường giả Nhị Nguyên Niết Bàn chính thức. Thực lực đến mức này, dõi mắt tìm khắp cả vùng Tây Bắc này cũng có thể được xem là kẻ đứng đầu.
Thế nhưng, cho dù có như vậy, hắn đích thân xuất thủ vẫn không thể từ trong tay nam tử như thiết tháp lai lịch có chút thần bí này giành được nửa phần thắng lợi. Như vậy làm sao có thể không khiến cho bọn họ kinh ngạc được?
Thạch Hiên đứng một bên, rõ ràng là vì kết quả này mà trong ánh mắt xuất hiện sự kinh ngạc. Hắn chính là người biết rõ nhất thực lực của Đại ca mình, vốn cho rằng chỉ cần người này ra tay, chắc chắn có thể chấn nhiếp toàn bộ trận chiến. Nhưng không ngờ cuối cùng lại xuất hiện một cục diện cân bằng như vậy.
- Quả nhiên là có chút thực lực!
Nụ cười ôn hòa trên khuôn mặt Thạch Khôn lúc này đã dần dần biến mất, đôi mắt sắc bén lạnh lẽo, nhìn chăm chú lên người của Tiểu Viêm. Sau đó, trên khuôn mặt hắn chợt vụt qua một nụ cười dữ tợn:
- Có điều, năng lực của các ngươi vẫn còn quá yếu, với hai ngươi mà cũng có gan khiêu khích Vương triều Ma Nham ta sao? Thạch Hiên, dẫn người bắt tiểu tử kia lại cho ta, ta muốn xem xem, bọn chúng hôm nay có thể gây ra sóng gió gì?
Cục diện ngày hôm nay, nếu như cứ để hai người Lâm Động giương uy, không biết các Vương triều khác sẽ coi Vương triều Ma Nham ra sao. Cho nên Thạch Khôn đã quyết định, việc này tuyệt đối không thể bỏ qua!