Trên bầu trời ở phía xa, hai đạo nhân ảnh đứng quay mặt đối diện nhau, không khí đặc quánh đầy căng thẳng, không gian lan tỏa đầy sát ý.
Trên tường thành, mọi người đang quan sát với ánh mắt đầy háo hức. Hai người kia đều có danh tiếng ở địa vực Tây Bắc, đương nhiên Thạch Hiên đã thành danh từ lâu, thực lực Nhất Nguyên Niết Bàn cũng đủ khiến hắn có thể xem thường các cường giả của rất nhiều Vương triều Cao cấp khác. Cộng với danh tiếng Vương triều Ma Nham, ai ai cũng biết hắn là nhân vật hàng đầu.
Còn Lâm Động, gần đây mới nổi danh, hơn nữa toàn đơn độc một mình, chắc đến từ một Vương triều Hạ cấp nào đó, nhưng điều này không hề cản trợ sự chấn động, kinh ngạc của họ với những việc mà hắn tạo ra.
Dù sao dám một mình khiêu chiến cả Vương triều Ma Nham, ở địa vực Tây Bắc này không có nhiều người.
Hai nhân vật danh vang khắp chốn này chạm trán đương nhiên sẽ thu hút rất nhiều người, họ rất muốn biết rốt cuộc ai sẽ thắng?
- Ta từng gặp không ít kẻ như ngươi, tình cờ có được kỳ ngộ, thực lực tăng mạnh là tự coi mình thiên hạ vô địch, chẳng coi ai ra gì. Nhưng cuối cùng mười người thì chỉ có một người là may mắn sống sót mà thôi.
Thạch Hiên đứng trên không trung, ánh mắt tìm kiếm sơ hở của Lâm Động, cười lạnh nói:
- Trong mắt ta, ngươi cũng là loại người đó, nhưng đáng tiếc là ngươi không phải kẻ sống sót trong số mười người kia. Vương triều Cao cấp không phải loại mới nổi lên như ngươi có thể động vào được đâu!
Lâm Động cười cười, cũng không có ý phản bác gì. Cố nhiên Vương triều Cao cấp không phải loại tầm thường, nhưng cũng không thể đại diện cho tất cả. Bối cảnh không tầm thường chỉ giúp hắn có điểm xuất phát cao hơn người thường một chút, nhưng thành tựu cuối cùng thì hoàn toàn phải dựa vào bản thân.
Chính nụ cười bình thản đó của Lâm Động khiến Thạch Hiên phải nắm chặt nắm đấm, nộ hỏa trong lòng càng rực cháy. Kẻ khác nhắc đến Vương triều Ma Nham không ai là không kính sợ, vậy mà kẻ trước mặt đây lại chẳng chút để tâm, cũng không biết do hắn không biết trời cao đất dày hay do hắn quá mức tự tin.