Tường thành lúc này yên lặng không một tiếng động, không gian như có hàn khí lan tỏa khiến ai nấy cũng hơi run rẩy.
Thạch Hiên đứng trên không trung, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào Lâm Động. Hắn quét mắt sắc bén như muốn nhìn xuyên qua người Lâm Động.
Thế nhưng đứng trước ánh mắt đó Lâm Động chỉ cười thản nhiên nói:
- Sao? Vương triều Ma Nham không nỡ dùng một trăm vạn Niết Bàn Đan để đổi lấy tính mạng của bọn Lôi Xà sao?
- Lâm Động, làm người nên để tính đến đường lui, có những người ngươi không đắc tội được đâu, đừng gây họa cho chính mình, nếu không đến khi hối hận thì quá muộn rồi!
Ngữ khí Thạch Hiên âm u nói.
Lâm Động nhún vai, vẫy tay một cái, chiếc đuôi khổng lồ của Tiểu Viêm vụt ra, trên đó là chín người bọn Lôi Xà đang bị trói chặt.
- Cho ngươi thời gian mười hơi thở, đến lúc đó không thấy Niết Bàn Đan thì ta sẽ giết hết bọn chúng!
Lâm Động bình thản, tựa như nói chuyện vụn vặt nhỏ nhặt, nhưng sự bình tĩnh đó của hắn lại khiến cho đồng tử Thạch Hiên phải co lại.
Mọi người đều im lặng đến chết chóc, không ít người tay toát mồ hôi, nhìn thân ảnh ở phía xa với ánh mắt cổ quái. Thực sự họ không thể tưởng tượng được tại sao hắn đối mặt với cường giả như Thạch Hiên lại có thể bình thản như thế?
- Lâm Động, ta nể ngươi là nhân tài không tệ, nếu chủ động thả người ta có thể không tính toán, mời ngươi làm khách Vương triều Ma Nham, cho ngươi đãi ngộ cao nhất!
Ánh mắt Thạch Hiên khẽ động rồi trầm giọng nói.
Lâm Động liếc hắn rồi cười, nhưng đúng khi Thạch Hiên tưởng hắn đã dao động thì Lâm Động lên tiếng:
- Hết giờ, xem ra ngươi không hề bận tâm Vương triều Ma Nham sẽ mất đi những người này!
Vừa dứt lời, tâm thần khẽ động, tinh thần lực mạnh mẽ liền ngưng tụ thành chín đạo trường mâu sắc nhọn, hắn phẩy tay áo, trường mâu lập tức không chút nể nang lao thẳng về phía bọn Lôi Xà.
Khi những thanh trường mâu ấy bay đi, mắt Lâm Động tràn đầy hàn ý khiến người khác không thể nghi ngờ việc hắn hạ thủ.
Sắc mặt Thạch Hiên u ám nhìn cảnh tượng đó, hai tay nắm chặt, vào khoảnh khắc trường mâu sắp tới đích, hắn lên tiếng: