Tuy không biết Lâm Động đang lẩm bẩm điều gì nhưng nhìn nét mặt đó của hắn là bọn Lôi Xà biết chắc chắn không phải việc gì tốt, lập tức da đầu có chút tê dại. Qua cuộc đối đầu lần này chúng đã hiểu kẻ trước mặt đây không phải loại gì tốt, cũng không biết rốt cuộc hắn định giải quyết mình với cách b**n th** gì.
- Lâm Động, nếu ngươi giết bọn ta sẽ không xong với Vương triều Ma Nham đâu. Thực lực của ta tuy mạnh thật nhưng không phải là người mạnh nhất trong Vương triều Ma Nham. Có lẽ ngươi cũng biết cường giả mạnh nhất sẽ đạt đến mức nào, người như thế ngươi không đắc tội được đâu!
Dù gì Lôi Xà cũng không phải loại tầm thường, dù đang là cá nằm trên thớt nhưng lời nói của hắn vẫn cứng rắn như thế.
- Ta với Vương triều Ma Nham hiện giờ không phải đã rất quyết liệt rồi sao? Lẽ nào ngươi thật sự cho rằng thả ngươi đi ân oán giữa ta và Vương triều Ma Nham sẽ biến mất sao?
Lâm Động khẽ cười nhưng lại khiến Lôi Xà sững người.
- Có điều ngươi yên tâm, ta sẽ không giết các ngươi!
Lâm Động ngừng một chút.
Lâm Động tươi cười, tiện tay tóm lấy một người rồi ném ra:
- Về nói với kẻ đứng đầu Vương triều Ma Nham, muốn giữ mạng cho Lôi Xà thì mang Niết Bàn Đan đến đổi.
- Ngươi… ngươi dám bắt người của Vương triều Ma Nham làm con tin?
Nghe vậy, cuối cùng bọn Lôi Xà cũng hiểu tính toán của Lâm Động, ai cũng trợn mắt, hét lên giận dữ.
- Bảo Vương triều Ma Nham chuẩn bị một trăm vạn Niết Bàn Đan, ta sẽ đến lấy. Nếu không muốn thì ta cũng không ngại cho các ngươi nhận một vài thi thể đâu.
Lâm Động mặc kệ, chỉ nói với tên bị ném ra.
Sắc mặt bọn cường giả Vương triều Ma Nham lúc trắng lúc đen, hiển nhiên đây là lần đầu tiên có kẻ ngông cuồng dám tống tiền Vương triều Ma Nham như thế. Nhưng chúng cũng không phải kẻ ngốc, giờ tất cả bọn Lôi Xà đều rơi vào tay Lâm Động, căn bản không có tư cách phản kháng.
- Ta sẽ truyền đạt lại, nhưng chỉ sợ ngươi không dám đến nhận!
Cường giả kia nghiến răng nói, rồi chạy đi một cách thảm hại.
Lâm Động nhìn bóng dáng đó đi xa rồi mới quay lại nhìn bọn Lôi Xà cười nói:
- Ta cho các ngươi một cơ hội sống, nhưng Vương triều Ma Nham có nỡ nhả Niết Bàn Đan ra đổi mạng các ngươi không thì phải xem chúng coi trọng các ngươi mức nào.
- Một trăm vạn Niết Bàn Đan, ngươi quá tham lam rồi đấy. Chỉ sợ ngươi ăn không nổi!
Lôi Xà nghiến răng.
- Yên tâm, nhiều hơn nữa ta cũng ăn hết, không cần các ngươi lo. Các ngươi vẫn nên lo xem chúng có đưa Niết Bàn Đan ra không đi. Có khi trong mắt chúng các ngươi căn bản không đáng một trăm vạn Niết Bàn Đan.