Sự xuất hiện của chùm sáng tuy rất đột ngột nhưng những người ở đây có ai không phải người nhạy bén? Vì thế chùm sáng vừa xuất hiện là tất cả lập tức nhìn về hướng đó, rồi đồng tử của ai nấy cùng co rụt lại.
Trong luồng sáng mơ hồ ẩn hiện một chiếc chìa khóa tinh xảo, một thứ sức mạnh kỳ dị lan tỏa khiến ai bị trấn động.
- Là Viễn Cổ Bí Thược!
Một ý nghĩ lóe qua đầu, rồi gần như không trừ một ai, tất cả bỏ quên hết những pho thạch tượng, cùng lao lên muốn tóm về chùm sáng.
Thấy cảnh đó, Lâm Động chỉ cười lạnh, cục diện này là hắn phá vỡ được, sao có thể để chúng hưởng kết quả cuối cùng chứ?
Khi tiểu điêu lên tiếng thì Lâm Động đã nhanh chóng bay lại, khoảng cách của hắn với chùm sáng có thể coi là gần nhất, vì thế hắn cũng tóm được chiếc chìa khóa trước tất cả.
- Tiểu tử, ngươi muốn chết hả?
Trần Mộ tốc độ nhanh nhất thấy chùm sáng sắp vào tay mình mà lại bị Lâm Động cướp mất, lập tức hung dữ hét lên.
Với hắn Lâm Động chẳng là gì hết, nếu không phải Lâm Động có một cỗ Linh khôi thì hắn đã ra tay băm vằm Lâm Động thành tương rồi. Nhưng hắn lại không ngờ sau khi Lâm Động vượt mặt Vương triều Ma Nham hắn, không những không trốn đi mà ngược lại còn giành thức ăn từ miệng hổ. Hành động này không còn nghi ngờ gì đã thực sự chọc giận Trần Mộ.
Nhưng sự uy h**p hung hăng đó của Trần Mộ hiển nhiên chẳng có tác dụng gì với Lâm Động. Nếu thật sự sợ Vương triều Ma Nham thì hắn đã không cướp Thiên Phù Linh Thụ. Nếu đã có thù rồi, sâu thêm hay cạn đi một chút cũng quan trọng gì đâu?
Vì vậy, nghe Trần Mộ quát, Lâm Động chỉ nhếch mép, tay nắm chặt chùm sáng đó.
Phụt!
Đúng vào lúc tay Lâm Động chạm vào, chùm sáng bỗng rung lên, một luồng năng lượng mạnh mẽ bùng phát đẩy lùi hết Trần Mộ và những kẻ khác đang lao tới, còn Lâm Động thì chẳng có chút cảm giác gì.
Một cột sáng lan ra nhanh chóng bao phủ lấy Lâm Động, rồi dưới ánh mắt vừa ngạc nhiên vừa phẫn nộ của những kẻ khác Lâm Động đột ngột biến mất.
Uỳnh!
Cùng với sự biến mất của Lâm Động, cột sáng kia cũng bắt đầu thu nhỏ lại. Thấy vậy bọn Trần Mộ mặt biến sắc, vội vàng tăng tốc nhanh nhất có thể muốn xông vào trong cột ánh sáng.
Trong Thạch điện, từng trận gió vù vù, vô số đạo nhân ảnh bay như tên bắn về cột sáng, nhưng tốc độ thu nhỏ của nó cũng ngày một nhanh, với tốc độ của những người kia hiển nhiên là không kịp.