Những người trong Chủ điện cũng vì sự xuất hiện đột ngột của bọn Lâm Động mà chuyển hướng nhìn. Khi nhìn thấy Lâm Động, Lăng Chí và Liễu Nguyên cũng vui mừng. Dù sao thì Lâm Động cũng theo hắn từ Dương Thành đến đây, so với những người khác hiển nhiên là đáng tin hơn.
Còn đám người Hoa Vân, Ô Mặc và những hắc ảnh kia chỉ bình thản lướt mắt qua hắn một cái, bất luận Lâm Động đã biểu hiện kiệt xuất thế nào ở ngoài Lôi Nham Cốc, trong mắt chúng, hắn vẫn chẳng là gì. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
- Mộ sư huynh, chính tên đó đã cướp Thiên Phù Linh Thụ!
Khi tất cả đều đã định rời hướng nhìn đi chỗ khác thì tên cường giả Niết Bàn Cảnh lúc trước đã giao đấu với Lâm Động thâm hiểm nhìn Lâm Động rồi nói với một thân ảnh gầy gò bên cạnh.
- Hửm?
Nghe thấy thế, trừ bọn Lâm Động ra, tất cả những người trong Chủ điện đều sững người, rồi ánh mắt trở nên quái dị. Thực lực của kẻ kia dường như tương đương với Hoa Vân, vậy mà Lâm Động có thể cướp được đồ từ tay hắn, thật không biết phải nói Lâm Động năng lực xuất chúng hay là kẻ kia là đồ phế vật?
- Tạo Hóa Cảnh đỉnh phong?
Nam tử được gọi là Mộ sư huynh hơi ngẩng đầu lên để lộ ra gương mặt hơi tái nhợt, âm u, hắn nhìn Lâm Động rồi nói.
- Mộ sư huynh, hắn có một đầu Linh khôi, vô cùng cường hãn, đệ đã giao đấu qua với nó.
Dường như cảm nhận được sự bất mãn trong ngữ khí của Mộ sư huynh, hắn vội nói thêm.
- Linh khôi?
Lời vừa được thốt ra, không ít người trong Chủ điện đều rung lên, ánh mắt nhìn Lâm Động không còn bình thản nữa mà đầy nặng nề. Ai cũng biết đến sức mạnh của Linh khôi, dù là Linh khôi yếu nhất cũng đủ so sánh với cường giả Niết Bàn Cảnh. Không ngờ tiểu tử dường như chỉ là Tạo Hóa Cảnh đỉnh phong này lại có được thứ vũ khí cấp cao đó.
Lăng Chí và Liễu Nguyên nhìn nhau, đều thấy được sự kinh ngạc trong mắt đối phương. Lúc này họ mới hiểu, tại sao khi đối mặt với họ, Lâm Động đến từ một Vương triều nhỏ bé, thực lực chẳng qua chỉ là Tạo Hóa Cảnh đỉnh phong lại không hề có chút e dè. Thì ra trong tay hắn có thứ vũ khí lớn mạnh như thế!
- Chúng ta nhìn nhầm hắn rồi!
Sắc mặt Hoa Vân và Ô Mặc cũng đầy kinh ngạc, chắc chắn không thể ngờ Lâm Động lại thâm sâu khó dò đến thế.
Nam tử được gọi là Mộ sư huynh nhìn Lâm Động chăm chú, rồi thu ánh mắt lại, nói với âm lượng chỉ đủ cho mình nghe:
- Không cần để tâm đến hắn vội. Mục đích quan trọng nhất của chúng ta là Viễn Cổ Bí Thược. Trước lúc đó không cần thiết phải gây với kẻ khác vì Thiên Phù Linh Thụ. Mọi chuyện để sau khi lấy được Viễn Cổ Bí Thược rồi nói.