Thân ảnh đỏ rực đứng lặng lẽ phía sau Lâm Động, tuy không có hành động gì khác nhưng lại mơ hồ như có như không tỏa ra thứ sức mạnh khiến người ta sợ hãi.
Gian thạch thất đổ nát lúc này yên lặng như tờ, bất luận là Ma Thiết, Mạc Lăng hay cường giả Niết Bàn Cảnh kia, tất cả đều đang nhìn thân ảnh đỏ rực phía sau Lâm Động với ánh mắt kinh hoàng.
- Cường giả Niết Bàn Cảnh… bên cạnh hắn sao lại có cường giả Niết Bàn Cảnh?
Bọn Ma Thiết miệng lẩm bẩm không thể tin được. Họ chưa từng thấy bên cạnh Lâm Động có cường giả Niết Bàn Cảnh bảo vệ, hơn nữa nhìn bộ dạng của ba người Mạc Lăng hiển nhiên là bọn họ cũng không biết.
- Linh khôi, thì ra đây mới là tuyệt chiêu thật sự của ngươi.
Tên cường giả Niết Bàn Cảnh kia chầm chậm quệt vết máu nơi khóe miệng, giọng khàn đặc nói. Tầm nhìn của hắn đương nhiên vượt xa bọn Ma Thiết. Hắn có thể cảm nhận được thân ảnh đỏ rực kia không hề có chút sức sống nào, hiển nhiên đó chỉ là một loại Linh khôi.
Nhưng dù là vậy thì trái tim cường giả Niết Bàn Cảnh kia cũng không khỏi bị co rút dữ dội. Ánh mắt nhìn Huyết Linh Khôi vừa e dè vừa đầy h*m m**n. Thứ tốt như thế đến hắn cũng chưa từng có.
- Linh khôi?
Nghe thế, bọn Ma Thiết sững người, rồi mới bừng tỉnh, nhìn Lâm Động với ánh mắt ngưỡng mộ. Thứ này vô cùng hiếm có, không ngờ Lâm Động lại có được. Lúc này họ cuối cùng cũng hiểu tại sao Lâm Động lại đối xử với Lăng Chí, Liễu Nguyên bình thường nhàn nhạt như thế. Thì ra trong tay hắn còn có thứ vô cùng có tính uy h**p. Một đầu Linh khôi là đủ sánh ngang với cường giả Niết Bàn Cảnh, mà có thứ hộ thân này rồi thì Lâm Động còn phải sợ bọn Lăng Chí sao?
Lâm Động cười, không thừa nhận cũng chẳng phản đối, khẽ cười:
- Tiếp theo ngươi muốn thế nào?
Nghe Lâm Động nói vậy, ánh mắt hắc ảnh Niết Bàn Cảnh kia lóe lên hàn quang, nhưng khi nhìn Huyết Linh Khôi bên cạnh Lâm Động thì lại đành phải kìm chế nộ hỏa. Lúc nãy đã tiếp chiêu với Huyết Linh Khôi, hắn biết nếu đánh thật sự thì sợ là chỉ với thứ này thôi cũng đủ khiến hắn sứt đầu mẻ trán. Huống hồ còn có Lâm Động kia, cục diện bỗng chốc trở nên bất lợi với hắn. Và hiển nhiên ý định cướp lại phù văn e là cũng phải tạm thời xóa bỏ.