Ánh tịch dương đỏ tựa máu, bên ngoài Lôi Nham Cốc, không khí vì những lời của Hoa Vân mà ngưng đọng lại và nóng dần lên.
Hoa Vân lơ lửng trên không trung, hai tay chắp sau lưng vô cùng tiêu sái, khí độ đó cũng khiến người khác không thể không cảm thán, cường giả Niết Bàn Cảnh quả nhiên tự tin hơn người.
Sau khi Hoa Vân nhận lời, cuộc đánh cuộc chính thức có hiệu lực, vì thế mà sắc mặt không ít người Dương Thành đều tái xám. Có lẽ họ nghĩ cuộc đánh cuộc này vốn là trò cười, Lâm Động giết được cường giả Bán Bộ Niết Bàn đúng là khiến họ kinh ngạc nhưng đáng tiếc là Bán Bộ Niết Bàn và Niết Bàn Cảnh lại có khoảng cách quá xa vời.
Lăng Chí và Liễu Nguyên nhìn nhau, đều chỉ có thể khẽ thở dài, giờ có nói gì cũng muộn rồi. Họ thực sự rất đau đầu, nếu lát Lâm Động thua thì họ sẽ thật sự phải ngoan ngoãn rời khỏi đây sao?
Cứ nghĩ đến điều đó là hai người Lăng Chí lại có phần không cam tâm. Liễu Nguyên thì càng thấy hối hận, biết thế thì đã không lôi Lâm Động ra…
Có điều, bất luận giờ họ nghĩ gì đi nữa thì cũng chỉ có thể ngoan ngoãn đứng đó mà nhìn.
Khi Hoa Vân đi ra, ánh mắt Lâm Động cũng dần trở nên chăm chú, hắn bỏ qua hết những thanh âm xáo động xung quanh, hắn cũng không để tâm sự hoài nghi của mọi người. Nhìn từ một góc độ nào đó, hắn ra mặt cũng là có ý định lợi dụng người Dương Thành để gây hỗn loạn, tính ra thì cũng là đôi bên cùng có lợi.
- Đến đi, ta rất hiếu kỳ với thực lực Tạo Hóa Cảnh đỉnh phong, rốt cuộc ngươi có tư cách gì để đánh cược? Có điều, bất luận kết quả cuối cùng thế nào thì dũng khí của ngươi cũng không tệ.
Hoa Vân phẩy tay áo, nửa cười nửa không nhìn Lâm Động, dường như đang đợi xem trò cười.
Gương mặt Lâm Động tĩnh như mặt hồ lặng sóng, không hề có chút căng thẳng nào. Hắn nhìn Hoa Vân, thân thể khẽ rung lên, nguyên lực trong cơ thể ngay lúc đó cơ hồ được thúc động đến mức tối đa. Đồng thời một luồng lực thôn phệ trào dâng, nguyên khí thiên địa quanh người cuộn trào, cuối cùng ngưng tụ trên khoảng không phía trên Lâm Động.
Bầu trời dường như trong nháy mắt đã tối sầm lại, người Dương Thành cảm nhận được sự khác thường của nguyên khí thiên địa sững người rồi nét mặt xám xịt dần tan đi.