Không khí bên ngoài Lôi Nham Cốc có phần ngưng đọng lại, ánh mắt tất cả mọi người như có tính cảm nhiễm, cuối cùng không hẹn mà cùng dừng lại ở bóng người trẻ tuổi phía sau đoàn người của Dương Thành.
Cũng có người của Dương Thành đã biết qua về cuộc đại chiến tối hôm trước, Lâm Động giết được một cường giả Bán Bộ Niết Bàn, điều này đã khiến họ rất kinh ngạc, nhưng với cục diện trước mắt, chỉ có thực lực bấy nhiêu đó là chưa đủ.
Vì thế, khi Liễu Nguyên và Lăng Chí cùng nhìn Lâm Động thì có không ít người đều có phần nghi ngờ. Họ không nghi ngờ rằng Lâm Động không có thực lực mạnh mẽ, nhưng với họ thì còn lâu mới có thể chống chọi được với cường giả Niết Bàn Cảnh thật sự.
Trên không trung cách đó không xa, Hoa Vân và Ô Mặc cũng kinh ngạc nhìn thân ảnh đó, cặp mày đồng thời khẽ nhíu lại, chắc là đã cảm nhận được Lâm Động chỉ có thực lực của Tạo Hóa Cảnh đỉnh phong, đồng thời bọn chúng cũng không hiểu ý của hai người Liễu Nguyên. Lẽ nào lại muốn một người chỉ Tạo Hóa Cảnh đỉnh phong đến giúp?
- Chúng định làm gì vậy?
Hoa Vân nheo mắt, tiếng lẩm bẩm có phần chế giễu.
Nhưng Ô Mặc thì chau mày. Không biết tại sao hắn cứ cảm thấy thân ảnh đó dường như rất quen nhưng lại không nhớ được từng gặp ở đâu.
Trên đỉnh một ngọn núi gần Lôi Nham Cốc, một đạo thân ảnh duyên dáng bay ra, ánh mắt hờ hững nhìn cuộc đối đầu ngoài Lôi Nham Cốc, rồi ánh mắt khẽ chuyển sang đạo thân ảnh trẻ tuổi phía sau, khẽ nói:
- Khá thú vị a!
Trong đoàn người Dương Thành, Lâm Động thân là nhân vật chính của sự việc, hiển nhiên đã bị cảnh tượng bất ngờ đó làm cho sững sờ. Nhìn vô số ánh mắt đang gắn chặt vào mình, cặp mày Lâm Động bất giác nhíu lại, rồi ngẩng lên nhìn về phía Liễu Nguyên và Lăng Chí.
Thấy ánh mắt của Lâm Động, Liễu Nguyên thầm cười khổ. Hành động trước đó của hắn hoàn toàn là phản xạ có điều kiện. Hắn cứ có cảm giác Lâm Động còn ẩn giấu nhiều điều nên khi hết cách mới không kềm được mà nhìn về phía Lâm Động.
Nhưng khi sực tỉnh thì hắn mới hiểu cục diện lúc này khó khăn đến mức nào. Đối mặc với áp lực của hai Vương triều Cao cấp, dù Lâm Động có bản lĩnh thật thì lẽ nào có thể cứu vãn cục diện? Đương nhiên, dù có cười khổ thì nhìn cũng nhìn rồi, Liễu Nguyên chỉ đành mở miệng nói:
- Lâm Động huynh, đều là người Dương Thành cả, lúc này nếu chung tay hợp tác có lẽ mới có thể có được lợi ích.