Ánh mặt trời ôn hòa từ phía chân trời phủ xuống, chiếu rọi cả sơn mạch khổng lồ. Mà dưới ánh mặt trời này, mơ hồ có đủ loại tiếng ồn ào huyên náo truyền ra, nhìn kỹ lại liền có thể nhìn thấy rất nhiều đội ngũ đang dùng một loại tốc độ cực nhanh xẹt qua trong sơn mạch, tiến vào trong sâu bên trong sơn mạch.
Trận hình lớn như vậy hiển nhiên là những đội ngũ tại Dương Thành. Mặc dù sau khi trải qua một đêm huyết chiến với Yêu Triều đã khiến nhân số giảm so với hôm qua rất nhiều, nhưng vẫn còn lại rất nhiều Vương triều, phần lớn đều có thực lực không tệ, cho nên thanh thế như vậy so với lúc trước cũng không kém.
Đội ngũ của đoàn người Lâm Động hiển nhiên cũng trà trộn vào trong đó. Bọn hắn cũng không đi trước, mà luôn chọn một vị trí ở giữa ổn thỏa nhất, chăm chú theo sát đám đông.
Mà phần lớn người mặc dù đã trải qua thế công của Yêu Triều, thế nhưng trên đường đi, càng xâm nhập vào sâu trong Sơn mạch Lôi Nham thì Yêu thú xuất hiện lại càng lợi hại, cho nên đoạn đường này ngược lại cũng không nhẹ nhàng như trong tưởng tượng. Yêu thú từ bốn phương tám hướng xông đến cũng mang theo không ít phiền toái.
Lâm Động cưỡi trên lưng hổ của Tiểu Viêm, đám người Ma Thiết giống như chúng tinh ủng nguyệt đi theo bên cạnh. Trong mắt những cường giả Vương triều Thiên Thiết hiện nay đã không còn chút khinh thường nào nữa, thay vào đó là sự kính sợ nồng đậm và khâm phục. Hành động đêm qua của Lâm Động xem như đã hoàn chinh phục bọn hắn.
- Lâm Động huynh, dựa theo tốc độ của chúng ta, khả năng khoảng xế chiều sẽ đến Lôi Nham Cốc!
Ma Thiết cười cười nói. Vẻ mặt của hắn tràn ngập nụ cười. Trên đoạn đường này, không ít ánh mắt xung quanh cực kỳ hâm mộ phóng tới, phảng phất như là hâm mộ bọn hắn tìm được đồng bọn có thực lực mạnh mẽ vậy. Mà đối với loại ánh mắt này, Ma Thiết hiển nhiên cảm thấy vô cùng thoải mái, bởi vì trong số này có không ít Vương triều lúc trước có vài phần ân oán với hắn.
Lâm Động cũng gật đầu nhè nhẹ, chỉ có điều ánh mắt của hắn lại không nhìn về phía trước, ngược lại đảo về phía sau. Đêm qua ngoài ý muốn phát hiện ra nhóm thế lực thần bí kia khiến hắn hiểu rằng hành trình đến Lôi Nham Cốc lần này chắc chắn sẽ không trôi qua một cách dễ dàng được. Đội ngũ tại Dương Thành tuy nhiều, nhưng lại chia rẽ, từng người tự chiến, khó đạt hiệu quả cao.
Đương nhiên, loại tình huống này cũng không phải chỉ có Lâm Động mới biết, rất nhiều người đều hiểu rõ. Chỉ có điều hiểu là một chuyện, mà muốn giải quyết thì lại là chuyện khác.
Vương triều trong Dương Thành đông đảo, mặc dù không có Vương triều Cao cấp, nhưng Vương triều Trung cấp thì cũng tương đối nhiều, bọn hắn đều là nhân vật thiên tài trong Vương triều của mình, ai cũng muốn vung tay chỉ huy, muốn khiến bọn hắn cúi đầu nghe lệnh hiển nhiên là chuyện không thể nào, thậm chí, ngay cả Vương triều Lăng Vân và Vương triều Đại Nguyên cũng không thể làm được.