Vương triều Lăng Vân?
Đang lúc thanh âm bình thản vang vọng khắp không trung, sắc mặt không ít người đều hơi đổi, chợt ánh mắt vô cùng kiêng kỵ nhìn về phía đạo thân ảnh xuất hiện bên cạnh Hải Sa.
Đó là một gã nam tử mặc áo trắng, bộ dáng tuấn tú, trên quần áo có hoa văn giống như đám mây, trên gương mặt mang theo nụ cười bình thản như không. Người này bất luận là khí chất hay bộ dáng đều không tệ. Đương nhiên, khiến người ta kiêng kỵ không phải là những thứ này, mà là trong lúc thân ảnh này xuất hiện, chỉ tùy tiện giơ tay nhấc chân mà đã tản mát ra một cỗ ba động vô cùng cường đại.
Ba động như vậy so với cường giả Bán Bộ Niết Bàn như Hải Sa thì không biết mạnh hơn bao nhiêu lần.
Đồng tử Lâm Động cũng bởi vì sự xuất hiện của người này mà có chút co rụt lại, hắn có thể cảm nhận được sự mạnh mẽ của nam tử áo trắng trước mặt này.
- Lâm Động, người này là Lăng Chí của Vương triều Lăng Vân, nghe nói chỉ cần gom đủ Niết Bàn Đan là có thể chính thức trùng kích Niết Bàn Cảnh, hơn nữa thực lực của Vương triều Lăng Vân gần như có thể cùng so sánh với một vài Vương triều Cao cấp, đắc tội không được.
Ma Thiết đồng dạng cũng bởi vì sự xuất hiện của người này mà sắc mặt dần trở nên ngưng trọng, sau đó đến gần Lâm Động, thấp giọng nói.
Vẻ mặt Lâm Động không chút biểu tình, hắn đồng dạng cũng biết rõ sự cường đại của Vương triều Lăng Vân. Nhưng điều này cũng không thể khiến người khác cảm thấy kính sợ như vậy được. Thực lực của Lăng Chí này quả thật không tệ, nhưng dù sao cũng không phải là cường giả Niết Bàn Cảnh chân chính, nếu như muốn động thủ thì Lâm Động cũng không hề sợ hắn chút nào.
- Lăng Chí huynh!
Hải Sa nhìn thấy Lăng Chí xuất hiện, trên mặt cũng hiện lên vẻ vui mừng. Nhưng còn không đợi hắn nói gì thì Lăng Chí liền hơi phất phất tay áo, ánh mắt có chút kỳ lạ nhìn về phía Lâm Động, mỉm cười nói:
- Vị bằng hữu này, chuyện tối nay, Hải Sa quả thật có chút không phải. Chỉ có điều dù sao đi nữa thì Tấn Mục mới là chủ mưu, hôm nay ngươi đã giết hắn thì có lẽ cơn tức giận này cũng đã trút ra rồi, chuyện này cứ như vậy bỏ qua đi, có được không?
Âm thanh của Lăng Chí cũng xem như bình thản, vừa rồi hắn cũng nhìn thấy thực lực của Lâm Động, tuy nhiên thực lực của Vương triều Lăng Vân hắn lại mạnh hơn, Lâm Động trước mắt này cũng không tạo thành uy h**p quá lớn đối với hắn, nhưng hắn không muốn vô duyên vô cớ tạo nên một địch nhân, đặc biệt là ngay tại lúc này.
Cho nên, nếu như không phải nhớ lại tình giao hảo lúc trước giữa hắn và Hải Sa thì có lẽ hắn cũng không ra mặt.
Những người xung quanh nghe thấy Lăng Chí nói lời này thì đều có chút kinh ngạc. Thanh danh của Vương triều Lăng Vân bọn hắn hiển nhiên cũng từng nghe nói qua, nhưng không ngờ rằng ngữ khí của người kia lại có thể ôn hòa như vậy.
Sắc mặt Hải Sa ngược lại vì lời nói của Lăng Chí mà có chút thay đổi. Hắn còn tưởng rằng Lăng Chí xuất hiện sẽ lấy lại mặt mũi cho hắn, chỉ có điều nghe thấy lời này, có lẽ Lăng Chí cũng không muốn trở mặt với Lâm Động, như thế khiến hắn có chút thất vọng. Chỉ có điều tâm tình này hắn cũng không dám thể hiện ra mặt mà thôi.