Quang Minh Cự Tượng rực rỡ dưới kim quang lại trở nên yếu ớt như đậu hũ vậy. Kim thương xẹt qua, Cự Tượng lập tức sụp đổ.
Mà lúc Cự Tượng sụp đổ, Tấn Mục ẩn nấp ở bên trong, đối mặt với thương phong sắc bén đến cực điểm thì vẻ mặt cũng dâng lên một tia kinh hãi.
Mặc dù lần trước đã giao thủ, Tấn Mục cũng rất rõ lực chiến đấu của Lâm Động rất mạnh mẽ, cho nên lần giao thủ này hắn hầu như không chút lưu thủ, vừa ra tay đã xuất toàn lực. Trong mắt hắn, Lâm Động sở dĩ mạnh mẽ là bởi vì vũ kỹ cường đại mà thôi, chỉ cần hắn không thi triển loại vũ kỹ cường đại này ra thì Lâm Động căn bản không thể nào chống lại hắn. Đương nhiên, sự thật cuối cùng khiến Tấn Mục hiểu rõ, suy nghĩ này của hắn quả thật là quá ngây thơ!
Lâm Động gần như chỉ dựa vào Cốt Thương trong tay, không cần thi triển vũ kỹ Đại Hoang Nhân Thiên Chỉ cường đại thì kết quả cuối cùng vẫn có thể đánh nát Thánh Tượng Băng Thiên Chàng của Tấn Mục hết sức dễ dàng.
Vũ kỹ luyện thể Tiểu Niết Bàn Kim Thân rốt cuộc cũng dần dần hiển lộ uy lực của nó. Bạn đang đọc truyện được lấy tại chấm cơm.
Xuy!
Dưới vô số ánh mắt khiếp sợ, ánh mắt Lâm Động trở nên lạnh lẽo, kình đạo của kim thương trong tay không giảm, hung hăng đâm về phía Tấn Mục, kình phong vũ động, sát khí đằng đằng.
- Quang Minh Huyền Tráo!
Tấn Mục lúc này cũng cảm nhận được mùi vị tử vong nồng đậm, hắn biết rõ nếu như để công kích này của Lâm Động đánh lên người thì hôm nay cho dù không chết cũng bị lột da. Trong mắt lập tức xẹt qua một tia hung ác, thân hình chấn động, nguyên lực trong cơ thể gần như không hề giữ lại mà tuôn tràn ra dữ dội, sau đó tại trước mặt hình thành một màn hào quang cực kỳ dày đặc.
Tại trên màn hào quang, ánh sáng dập dờn, có một loại cảm giác chắc chắn khiến người khác an tâm.
Mà lúc màn hào quang ngưng tụ thành thì kim thương giống như một con Kim Long lao thẳng đến, sau đó dưới rất nhiều ánh mắt nhìn chăm chú hung hăng nện lên trên màn hào quang.
Phịch!
Màn hào quang run rẩy kịch liệt, từng đạo vết nứt lan ra với tốc độ kinh người, mà Tấn Mục ở bên trong thì sắc mặt cũng trở nên tái nhợt, hắn thật sự không thể nào tưởng tượng được chỉ ngắn ngủi vài ngày mà sức chiến đấu của Lâm Động lại bỗng nhiên tăng mạnh như vậy.
- Bạo!
Một tiếng lạnh như băng từ trong miệng Lâm Động phát ra, màn ánh sáng trong nháy mắt nổ tung, kình phong mạnh mẽ nện lên người Tấn Mục, một ngụm máu tươi điên cuồng phun ra, còn thân hình cũng giống như diều đứt dây bắn ngược ra ngoài.
- Ồ!
Nhìn Tấn Mục thổ huyết chật vật b*n r*, khu vực này lập tức bạo phát ra từng trận tiếng xôn xao, từng đạo ánh mắt kinh dị nhìn về phía thân ảnh của Lâm Động. Mặc dù mọi người ở đây cũng từng nghe qua chuyện ngày đó Lâm Động và Tấn Mục giao thủ tại Dương Thành, nhưng lúc ấy dù sao cũng chưa phân ra thắng bại, nhưng một màn bây giờ đã khiến bọn hắn hiểu rõ giữa hai người, đến tột cùng là ai mạnh ai yếu.