Sơn mạch Lôi Nham cực kỳ rộng lớn, trong đó có một ngọn núi hiểm trở cao giống như cột chống trời, chọc thủng tầng mây, bên trong mơ hồ có từng đạo tiếng gầm rú trầm thấp của Yêu thú từ bên trong truyền ra, chấn động cả vùng núi rừng.
Tại gần Sơn mạch Lôi Nham, có một vài vùng đất nổi danh, Yêu thú ở nơi này không chỉ có số lượng đông đảo, mà hơn nữa ở sâu bên trong còn có Yêu thú Niết Bàn Cảnh tồn tại, điều này càng khiến cho nơi này trở thành cấm địa trong mắt nhiều người, nếu là lúc bình thường thì tuyệt đối sẽ không có ai dám xâm nhập vào trong cấm địa.
Chỉ là tình huống hôm nay cũng không phải bình thường, lúc đám người giống như châu chấu đầy rẫy chân núi xông vào bên trong sơn mạch, sơn mạch khổng lồ bị sương mù bao phủ lập tức trở nên huyên náo hẳn lên.
Đương nhiên, loại xâm nhập ngang nhiên này chắc chắn sẽ dẫn đến sự phản kháng của những Yêu thú ở bên trong, vì vậy, lúc những đám người giống như châu chấu xông vào sơn mạch không bao lâu thì từng đạo tiếng kêu gào thảm thiết lập tức vang truyền khắp bên trong sơn mạch.
Yêu thú tại Chiến trường Viễn Cổ vốn hung ác, mà hôm nay tất cả mọi người lại lần nữa lại thể nghiệm hung tính của bọn chúng. Mặc dù đối mặt với số lượng người như vậy, tuy nhiên vẫn có không ít Yêu thú hung hãn không sợ chết xông đến, mang đến phiền toái không nhỏ đối với một số người.
Đoàn người Lâm Động cũng không đi quá gần phía trước, ngược lại lẫn bên trong đại đội nhân mã, đi qua một đoạn đường này, mặc dù cũng gặp phải công kích của một số Yêu thú, tuy nhiên cũng chỉ xem như là cá lọt lưới, không thể tạo thành trở ngại quá lớn đối với bọn họ.
- Những súc sinh này thật đúng là khó đối phó!
Một quyền của Ma Thiết đem một Yêu thú từ trong bụi cây xông ra đánh chết, nhưng dư lực của nó vẫn không giảm lao tới, nanh vuốt xé rách quần áo rồi mới ngã xuống đất tuyệt khí. Thấy vậy, Ma Thiết không nhịn được mà nhíu mày, có chút bất đắc dĩ nói.
Lâm Động ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt qua xung quanh. Khắp nơi đều truyền đến âm thanh chém giết, một cỗ khí tức huyết tinh nhàn nhạt làn truyền bên trong sơn mạch. Thấy vậy, ánh mắt của hắn có chút ngưng trọng. Hắn hiểu rằng bây giờ bọn hắn chỉ mới ở bên ngoài Sơn mạch Lôi Nham mà thôi, nếu như vào sâu hơn thì sẽ gặp phải sự chống cự càng quyết liệt hơn. Sơn mạch Lôi Nham này quả nhiên không phải là những thế lực bình thường có thể xông vào được.
- Đây đều chỉ là những phiền phức nhỏ, buổi tối mới là tấn công chính thức, đến lúc đó, những người này chí ít sẽ bớt đi một phần ba.
Nữ tử áo đỏ gọi là Đường Tuyên kia đưa mắt nhìn, sau đó thanh âm của nàng có chút trầm trọng, có lẽ cũng rõ ràng sự đáng sợ của nơi này.