Khi nhìn thấy Lâm Động từ trong thạch thất đi ra, ba người Mạc Lăng phía bên ngoài hiển nhiên thở phào một hơi. Bất tri bất giác bọn hắn đã xem Lâm Động trở thành trung tâm của tiểu đoàn này, giống như chỉ khi có sự tồn tại của hắn thì đoàn đội mới có thể ngưng tụ lực lượng vậy.
- Mấy ngày nay tình huống thế nào?
Sau khi thành công thu phục Huyết Linh Khôi thì Lâm Động cũng có chút vui vẻ thoải mái, mệt mỏi cũng giảm bớt không ít. Hắn duỗi cái lưng mệt mỏi, ôm cổ Tiểu Viêm vừa xông lại, sau đó hướng về phía ba người cười nói
- Chúng ta ở nơi vắng vẻ này đã hơn bốn ngày, cũng không hề ra ngoài cho nên trái lại cũng không có tình huống gì ngoài ý muốn.
Mạc Lăng cười cười nói:
- Chỉ có điều Dương Thành thì ngược lại càng ngày càng náo nhiệt, gần nhất là mỗi ngày đều có các đội ngũ từ các Vương triều khắp nơi hội tụ, có lẽ là vì để chuẩn bị cho đợt vào núi ngày mai.
Lâm Động khẽ gật đầu, Yêu thú bên trong Sơn mạch Lôi Nham đông đảo, chỉ dựa vào đội ngũ của một Vương triều thì hiển nhiên không có khả năng đến được Lôi Nham Cốc, cho nên phần đông cường giả tại Dương Thành vẫn phải liên thủ thì mới có thể đến được Lôi Nham Cốc. Về phần sau khi đến Lôi Nham Cốc, phải tranh đoạt bảo vật như thế nào thì còn phải bản lĩnh của bản thân.
- Hai ngày nay Ma Thiết có đến một lần, chỉ có điều thấy ngươi đang bế quan thì liền rời đi, còn về phần Vương triều Thánh Quang thì ngược lại rất yên tĩnh, Tấn Mục dường như cũng rất kiêng kỵ ngươi, không dám làm chuyện xằng bậy. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Mạc Lăng cười, sau đó nhìn về phía Lâm Động nói:
- Chúng ta tiếp theo phải làm gì?
- Chờ đến ngày mai cùng cường giả Dương Thành tập trung một chỗ, Sơn mạch Lôi Nham không thiếu Yêu thú mạnh mẽ cường đại, chúng ta vẫn phải mượn lực lượng của những người khác, bằng không thì muốn thuận lợi đến Lôi Nham Cốc cũng không phải dễ dàng.
Lâm Động trầm ngâm nói.
Mà đối với lời của Lâm Động, hiển nhiên cũng không có ai phản đối, ba người lập tức gật đầu. Đối với lượng lớn bảo vật trong Lôi Nham Cốc, bọn hắn cũng có chút mong chờ.
o0o
Hôm sau, lúc ánh bình minh chiếu rọi lên tòa thành thị khổng lồ, trong thành thị lập tức phát ra tiếng ồn ào kinh người. Trên bầu trời từng đợt xé gió, vô số thân ảnh giống như châu chấu lướt đi, ánh mắt của những người này đều không ngoại lệ hiện lên vẻ nóng rực, hiển nhiên trong khoảng thời gian này, bảo tàng trong Lôi Nham Cốc đã khiến trong lòng bọn hắn ngứa ngáy đến cực điểm.
Mà đoàn người Lâm Động cũng sớm chuẩn bị đầy đủ hết mọi thứ, sửa sang qua loa xong thì đều bay ra khỏi Dương Thành. Mà lúc bọn hắn từ trên tường thành đáp xuống, ngoài thành đã có vô số người đông như kiến. Thấy trận thế như vậy cũng khiến cho bốn người Lâm Động có chút rung động, có thể đến Chiến trường Viễn Cổ này thì mỗi người ít nhiều cũng có vài phần bản lĩnh, tại Vương triều của mình, bọn hắn có thể xem là thiên tài, mà khi nhiều thiên tài như vậy tập trung một chỗ thì quả thật có chút hùng tráng đồ sộ.
- Ha ha, Lâm Động huynh, ngươi đã xuất quan rồi!