Thanh âm mang theo chút lạnh lẽo vang vọng khắp Giao dịch trường, khiến cho vẻ mặt không ít người trở nên đặc sắc. Tấn Mục trong Dương Thành cũng xem như nhân vật số một số hai, thực lực Bán Bộ Niết Bàn đủ để hắn trở thành cường giả nhất lưu ở nơi này, ở trước mặt hắn, không ai dám không nể mặt.
Mặc dù vừa rồi Lâm Động ngoài dự kiến của mọi người tiếp một chiêu của Tấn Mục, nhưng dù sao người kia vẫn chưa chính thức động thủ, lời lẽ cuồng ngạo như vậy có lẽ có chút thiếu khôn ngoan.
Hải Sa một thân áo lam, hai mắt híp lại nhìn chằm chằm Lâm Động, trong mắt ngược lại lóe lên vẻ kinh ngạc. Đối với thực lực của Tấn Mục, hắn biết rất rõ ràng, cho dù là hắn ra tay cũng chỉ có thể đánh ngang cơ với gã. Vốn dĩ trong mắt hắn, Lâm Động chỉ có thực lực Tạo Hóa Cảnh đại thành, chắc chắn không thể tiếp nổi một chiêu của Tấn Mục. Nhưng không ngờ rằng công kích của Tấn Mục lại căn bản không tạo thành chút thương tổn đối với Lâm Động.
- Có ý tứ!
Hải Sa cười cười, nghiêng người dựa vào ghế đá, có chút hưng phấn nhìn một màn này. Theo tin tức về Viễn Cổ Bí Thược truyền ra ngoài, gần đây càng có nhiều cường giả đến Dương Thành, xem ra Lâm Động này cũng là một trong số đó. Chỉ có điều nếu như hắn cho rằng có thể chống lại cường giả Bán Bộ Niết Bàn giống như Tấn Mục thì có lẽ còn có chút ngây thơ rồi. Bạn đang đọc truyện được lấy tại chấm cơm.
Thân là Bán Bộ Niết Bàn, Hải Sa rõ ràng nhất chênh lệch giữa bản thân và Tạo Hóa Cảnh đại thành, hơn nữa Tấn Mục còn đến từ Vương triều Thánh Quang, nội tình không tệ, tu luyện đủ loại vũ kỹ, cũng đặc biệt cường đại. Muốn thắng hắn, cho dù là Bán Bộ Niết Bàn ngang cấp cũng khó mà làm được, huống chi Lâm Động trước mắt chỉ là Tạo Hóa Cảnh đại thành mà thôi.
Lúc này, đại hán da ngăm đen của Vương triều Thiên Thiết vừa mở miệng ra giá lúc trước cũng vô cùng hứng thú nhìn hai người đối thị ở trong tràng.
Lâm Động khiêu khích với Tấn Mục, hắn trái lại cảm thấy không có gì. Nơi này cũng không có quy củ rườm rà gì cả, nhìn không vừa mắt liền động thủ, thắng làm vua thua làm giặc. Hết thảy quyền lợi đều thuộc về cường giả. Đương nhiên, nếu như Lâm Động thua, tự nhiên đó là cái giá phải trả cho việc l* m*ng khiêu khích.
Giao dịch trường từ trước đến nay đều là nơi có nhân khí tương đối cao, không ít Vương triều cường đại đều có thói quen đến đây. Hôm nay thấy hai bên xung đột, lập tức có từng đạo ánh mắt phóng tới. Hiển nhiên là có chút hiếu kỳ, không hiểu tại sao Lâm Động chỉ có thực lực Tạo Hóa Cảnh đại thành lại dám cả gan khiêu khích với Tấn Mục.
Bụi mù dày đặc dưới cái nhìn chăm chú của vô số đạo ánh mắt dần trở nên nhàn nhạt, mà một đạo thân ảnh cũng chậm rãi từ bên trong bước ra. Lâm Động sau khi nghênh đón một quyền của Tấn Mục, ngay cả áo quần cũng không xuất hiện lấy một vết rách nát cả.