Con cự thú vỗ cánh tạo nên từng trận cuồng phong, Lâm Động nhìn về hướng đó, trên người con cự thú là ba người đang đứng thẳng hiên ngang, mắt Lâm Động dừng lại nơi ngực chúng, có một chiếc huy chương Thánh Quang.
- Quả nhiên là người của Vương triều Thánh Quang…
Nhìn tấm huy chương quen thuộc đó, ánh mắt Lâm Động tối lại, lạnh lùng nói:
- Nếu làm tổn hại đến ba bằng hữu của ta, ta sẽ chém hết toàn bộ người của Vương triều Thánh Quang tại Chiến trường Viễn Cổ.
- Ha ha, khẩu khí lớn thật, chỉ sợ kẻ bị chém hôm nay là tên tiện dân ngươi!
Nghe Lâm Động nói, ba người trên cự thú cười nham hiểm, sát khí lan tỏa toàn thân.
- Ngươi vẫn tưởng giết được Lê Thịnh là có thể trèo lên cổ Vương triều Thánh Quang mà ngồi sao? Hôm nay ta sẽ cho ngươi biết đắc tội với Vương triều Thánh Quang là việc ngu xuẩn đến mức nào!
Nam tử mặc hoàng y đứng giữa nhìn Lâm Động với ánh mắt đùa giỡn nói:
- Yên tâm, ba người bằng hữu của ngươi tuy có phải chịu khổ một chút nhưng bọn ta vẫn chưa giết, vì thế giờ ngươi lo cho mình đi thì tốt hơn!
Vừa nói hắn vừa vỗ tay một cái, trên tường thành lập tức có người đẩy ba người bị trói chặt cứng ra. Lâm Động nhìn kỹ, chính là ba người bọn Mạc Lăng. Mặt mũi họ lúc này có phần chật vật nhưng cũng may không nguy hiểm đến tính mạng.
- Lâm Động, lần này Vương triều Thánh Quang có ba cường giả Tạo Hóa Cảnh đỉnh phong, nếu huynh không chống cự được thì mau chạy đi!
Hiển nhiên ba người Mạc Lăng đã nhìn thấy Lâm Động, sắc mặt đều thay đổi, hét lớn.
- Ha ha, cũng nghĩa khí thật, nhưng hôm nay không kẻ nào chạy được hết! Đợi ta dọn dẹp hắn rồi bọn ta sẽ giam các ngươi lại, hàng ngày cô đọng Niết Bàn Đan cho bọn ta!
Nam tử hoàng y cười lớn nói.
Sắc mặt Lâm Động vẫn bình tĩnh, không ai biết được đằng sau gương mặt đó có những suy nghĩ gì. Hắn nhìn ba người bọn Mạc Lăng một cái rồi quay sang ba kẻ đứng trên cự thú, bình thản nói:
- Tấn Mục không đến à?
- Hừ, ngươi tưởng ngươi là cái thá gì mà xứng để Đại sư huynh động thủ? Ba người bọn ta là đủ xử lý ngươi rồi. Đại sư huynh đã bảo bọn ra đem đầu ngươi về gặp huynh ấy là được!
Một người bên cạnh nam tử hoàng y cười với vẻ coi thường.
- Không đến thì thật đáng tiếc!
Nghe vậy, Lâm Động lắc lắc đầu, nói:
- Nếu hắn đã muốn đầu như thế thì ta sẽ gửi đầu của ba người về cho hắn!
Trên tường thành lúc này cũng xuất hiện không ít người, nhưng nhìn lên không trung họ không dám nói nửa lời. Thực lực của Vương triều Thánh Quang căn bản họ không thể chống chọi lại được. Họ sợ là sau hôm nay địa Điểm tập trung này sẽ đổi chủ, nơi đây lại bị Vương triều Thánh Quang nắm giữa, và tiền đồ của họ sẽ cực kỳ tối tăm.